Công Dương Nham cùng Nhạc Dương Lâu nghe được âm thanh, sắc mặt đều biến đổi, trong nháy mắt lướt ra ngoài.
Trác Dương và Lam Lăng vừa rồi vào phòng cũng cuống quít lướt ra.
Dưới bầu trời đêm cách đó không xa.
Chu Ngọc Phong khống chế phi kiếm, loạng choạng hoảng sợ đuổi theo.
Chỉ thấy sắc mặt hắn trắng bệch, như chó nhà có tang, đáy quần tựa hồ cũng ướt.
Trong lòng Công Dương Nham nhất thời trầm xuống, lập tức dừng phi thuyền lại, run giọng hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì?
Chu Ngọc Phong khóc nói:
- Công Dương sư bá, Ngụy sư bá bọn họ. Bọn họ...
- Họ thế nào rồi? Nói đi.
Công Dương Nham nhất thời biến sắc, thân thể bắt đầu run rẩy.
Chu Ngọc Phong bay tới, đáp xuống phi thuyền, hai chân lập tức mềm nhũn, quỳ trên mặt đất, toàn thân run rẩy, khóc nói:
- Bọn họ… bọn họ toàn bộ mất mạng... Một người cũng không còn...
Vừa nghe lời này, bốn người trên phi thuyền, trong đầu “ông” một tiếng, một mảnh trống rỗng, ngây ngốc như gà gỗ.
Chu Ngọc Phong quỳ trên mặt đất, cúi đầu khóc.
Toàn thân Công Dương Nham run rẩy, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, ngây ngốc một lúc lâu, mới run giọng hỏi:
- Sao... Làm thế nào điều này có thể xảy ra? Đám người Ngụy sư bá, đều là cao thủ Quy Nhất cảnh, các sư đệ sư muội của ngươi cũng đều có tu vi không thấp... Làm sao có thể...
Vẻ mặt Chu Ngọc Phong tràn đầy sợ hãi, run giọng nói:
- Thiên Lôi... Là thiên lôi... Chúng ta trúng mai phục, đối phương ở đó giấu... Cất giấu một con linh thú sắp độ kiếp...
- Linh thú kia thật đáng sợ, hình thể giống như ngọn núi lớn, chỉ riêng đầu, còn lớn hơn phi thuyền của chúng ta, nó có bảy, không, là tám chân! Bốn mắt! Năm tai! Nó không sợ lôi điện, không chỉ nuốt thiên lôi, còn có thể hấp thụ thiên lôi...
- Đệ tử đi theo Ngụy sư bá bọn họ vừa đến nơi đó, đã bị trận pháp vây quanh...
- Cuối cùng Ngụy sư bá dốc hết toàn lực, đưa Trương sư đệ, Liễu sư muội ra khỏi trận pháp, còn hắn lại bị Thiên Lôi đánh. Ô ô... Đánh chết, hồn phi phách tán.
- Ô ô, đệ tử cuống quít trở về báo tin. Trương sư đệ cùng Liễu sư muội bọn họ, chạy theo hướng khác...
Đợi hắn khóc nói xong, bốn người trên phi thuyền, sắc mặt trắng bệch, một mảnh tĩnh mịch.
Một lúc lâu sau.
Thân thể Công Dương Nham đột nhiên lung lay một chút, gần như ngã xuống.
- Chết rồi... Tất cả đã chết...
- Ngay cả Ngụy sư đệ của bọn họ... Cũng đều đã chết...
Nhạc Dương Lâu cũng chậm rãi nhắm mắt lại, hai tay run rẩy không ngừng.
Trác Dương và Lam Lăng đều nhũn cả hai chân, gần như đứng không vững.
Chu Ngọc Phong vẫn quỳ trên mặt đất như trước, khóc đến nước mắt, nước mũi cùng nhau chảy.
Thập đại đệ tử của Phiêu Miểu Tiên Tông lần này cộng thêm đệ tử khác, hơn nữa trưởng lão, tổng cộng tới gần bốn mươi người, mà hiện tại, chỉ còn lại có năm người bọn họ...
Chỉ riêng trưởng lão Quy Nhất cảnh đã tổn thất năm người.
Đừng nói là Phiêu Miểu Tiên Tông bọn họ, cho dù là Cửu Thiên Dao Đài cùng Bồng Lai Tiên Đảo, cũng không chịu nổi tổn thất như vậy.
Đây chính là tuyệt thế cường giả dùng vô số tài nguyên tu luyện mới nuôi lên được.
Huống chi, còn có nhiều đệ tử trẻ tuổi tiền đồ vô lượng như vậy! Đó đều là tương lai và hy vọng của Phiêu Miểu Tiên Tông.
- Xong rồi... Tất cả đã xong...
Công Dương Nham run rẩy, quỳ xuống đất, mặt đầy nước mắt, đột nhiên gào khóc:
- Lão phu là tội nhân của Phiêu Miểu Tiên Tông.
Hai ngày sau.
Phi thuyền trở lại Phiêu Miểu Tiên Tông, dừng ở bên ngoài hộ sơn đại trận.
Công Dương Nham, Nhạc Dương Lâu, cùng với Trác Dương, Lam Lăng, Chu Ngọc Phong, đều quỳ trên sườn núi bên ngoài.
Trên sườn núi rất nhanh tụ tập rất nhiều đệ tử.
Khi cao tầng của Phiêu Miểu Tiên Tông nghe tin chạy tới, Công Dương Nham đột nhiên lần nữa gào khóc, một bên dập đầu, một bên khóc nói:
- Tông chủ, Phiêu Miểu Tiên Tông ta từ trên xuống dưới ba mươi hai người, đều bỏ mạng ở lãnh thổ Đại Viêm! Ngài phải làm chủ cho họ.
Vừa nghe lời này, tất cả mọi người Phiêu Miểu Tiên Tông, sắc mặt đều đại biến.
Sau khi bình minh.
Bầu trời Đại Viêm, xanh lam như tắm, trông sạch sẽ và rõ ràng hơn bao giờ hết.
Phi kiếm xuyên qua những đám mây.
Trong phòng, thần sắc mọi người đều ngưng trọng, thương thảo chuyện diệt toàn bộ đoàn người của Phiêu Miểu Tiên Tông tối hôm qua, cùng với những việc nên chuẩn bị trước cho hậu quả sắp tới.
- Đối phương chột dạ, hơn nữa còn đều che mặt, tất nhiên không dám lên tiếng.
- Ta cứ không thừa nhận là được.
- Hoặc là nói, chúng ta cho rằng đó là người của Ma Tông.
- Hừ, đối phương tổn thất thảm trọng, lại đường đường tiên tông, chỉ sợ sẽ không từ bỏ ý đồ.
- Sẽ không từ bỏ ý đồ thì như thế nào? Chẳng lẽ bọn họ trực tiếp dẫn người đến diệt Đại Viêm chúng ta? Cửu Châu đại lục này không phải của riêng Phiêu Miểu Tiên Tông bọn họ, huống hồ, bọn họ còn ký kết hiệp ước với hai đại tông môn khác.