Không phải là mấy đóa hoa thôi sao, làm ầm ĩ.
- Thanh Chu ca ca, thật ra Bách Linh không phải tới tìm bồi thường hoa, là nàng muốn đến nói chuyện với chàng, mỗi lần chàng đi Linh Thiền Nguyệt cung, đều chỉ chơi cùng Thiền Thiền, không để ý tới nàng, đúng không?
- Sao lại không để ý? Mỗi lần đi đến người đầu tiên nhìn thấy đều là nàng ấy.
- Vậy chàng chơi với nàng ấy sao?
- Chơi cái gì?
- Nàng ấy thích chơi cái gì, chàng chơi với nàng cái đó. Mỗi ngày nàng đều ở nhà, ngoại trừ trồng hoa thì cũng là ngẩn người, rất giống tỷ tỷ, đều buồn chán.
- Tính cách nàng ấy rất vui vẻ, cũng rất thích chơi, sao không ra ngoài dạo chơi?
- Vi Mặc cũng hỏi qua, nàng ấy nói nàng ấy trông rất đáng yêu, sợ đi ra đường bị kẻ xấu bắt đi, sau đó sẽ không bao giờ trở về được nữa.
- ......
- Nàng ấy nói rất nghiêm túc, Vi Mặc cảm thấy hẳn là thật.
- Cái này nàng cũng tin tưởng?
- Thanh Chu ca ca cảm thấy, Tiểu Bách Linh đáng yêu không?
- Nàng ấy... Tạm được, tướng mạo tầm trung, tàm tạm... Được rồi, nàng rất đáng yêu.
- Đúng thế, vừa xinh đẹp vừa đáng yêu, đi ra ngoài rất nguy hiểm, vẫn nên trốn ở nhà ở cùng Thanh Chu ca ca an toàn hơn.
- Vi Mặc, ta cảm giác trong lời nói của nàng có bẫy.
- Bẫy gì, Thanh Chu ca ca suy nghĩ nhiều rồi, Vi Mặc chỉ muốn cho Thanh Chu ca ca đi Linh Thiền Nguyệt cung nhiều một chút mà thôi.
- Vi Mặc, buổi chiều ta phải đi, đi Lăng Tiêu tông, tiếp tục tu luyện.
- Ai... Thanh Chu ca ca thật bận rộn.
- Đành chịu thôi, bây giờ tình thế Đại Viêm rất không tốt, ta phải cố gắng một chút, mới có đủ thực lực bảo vệ các nàng.
- Ừm, Thanh Chu ca ca còn phải bảo vệ bệ hạ, còn phải bảo vệ sư thúc, còn phải bảo vệ sư phụ, còn phải bảo vệ Tiểu Điệp Thu Nhi Thiền Thiền Tiểu Bách Linh, đúng rồi, còn phải bảo vệ Nguyệt tỷ tỷ! Và Nguyệt muội muội, phải không?
- ...
Buổi trưa.
Lạc Thanh Chu đi đến tiền sảnh theo Tần nhị tiểu thư ăn cơm cùng nhạc mẫu.
Nhạc mẫu đại nhân hôm nay tâm tình không tệ, nói không ít chuyện với hắn.
Tần nhị tiểu thư thấp giọng giải thích:
- Phụ thân và Nhị ca viết thư, nói ở bên kia rất tốt, tạm thời không đánh giặc, cho nên tâm tình mẫu thân không tệ.
Lạc Thanh Chu gật gật đầu nói:
- Vậy là tốt rồi.
Ba người ăn cơm trưa xong, đang muốn rời đi, Thanh nhi đột nhiên từ bên ngoài vội vàng tiến vào bẩm báo:
- Phu nhân, Nguyệt Vũ đại nhân đến. Nàng nói bệ hạ có chỉ, muốn tuyên cô gia tiến cung.
- Ồ?
Lạc Thanh Chu vừa nghe, âm thầm nghi hoặc, vội vàng dặn dò nhạc mẫu đại nhân và Tần nhị tiểu thư một tiếng, đi ra ngoài.
Lúc này triệu hắn tiến cung làm gì? Chẳng lẽ bệ hạ muốn rửa sạch sỉ nhục tối hôm qua, cố ý dùng nhân vật này trừng phạt hắn?
Khi hắn đi ra cửa chính, Nguyệt Vũ mặc một bộ váy tuyết trắng, đang ở dưới bậc thềm cửa chờ hắn, thấy hắn đi ra, vội vàng nói:
- Lạc công tử, bệ hạ ở thư phòng chờ ngươi, hình như có việc gấp.
Lạc Thanh Chu vừa nghe, lập tức lên xe ngựa.
Nguyệt Vũ cũng đi lên theo.
Đợi xe ngựa lăn bánh, Lạc Thanh Chu ngưng trọng nói:
- Biết là chuyện gì không?
Nguyệt Vũ thấp giọng nói:
- Bạch viện trưởng của Long Hổ học viện cũng ở đây, nghe bệ hạ nói. Bạch viện trưởng muốn thu Lạc công tử làm đồ đệ, để Lạc công tử tu luyện Nho đạo.
Hả?
Lạc Thanh Chu vừa nghe, có chút ngây ngốc.
Nhưng rất nhanh, hắn đã phản ứng lại.
Sở Phi Dương tu võ, Lạc Thanh Chu tu Nho, giết người phóng hỏa Sở Phi Dương, nho nhã hiệp nghĩa Lạc Thanh Chu?
Nói như vậy, về sau hắn có thể lấy thân phận đệ tử Nho đạo đi ra ngoài. Như vậy không chỉ có thể ẩn thân phận tốt hơn, che mắt người khác, còn có thể đạt được rất nhiều hiệu quả bất ngờ.
Ví dụ...
- Tại hạ Lạc Thanh Chu, một thư sinh, đệ tử Bạch viện trưởng của Long Hổ học viện, tu Nho đạo, xin chỉ giáo.
Đối phương lập tức nghiêm túc chờ đợi, ánh mắt nhìn chằm chằm miệng hắn, chuẩn bị nghe hắn đọc thơ.
Kết quả thân ảnh hắn trực tiếp chợt lóe, một quyền đánh vỡ đầu đối phương, sau đó mới nói:
- Xin lỗi, tại hạ cũng tu võ đạo.
- Tại hạ là thư sinh yếu đuối, biết chút món võ, cũng rất bình thường?
Hả?
Suy nghĩ cẩn thận, hiệu quả dường như khá tốt.
Xe ngựa di chuyển chậm.
Trong xe, trong đầu Lạc Thanh Chu miên man suy nghĩ, biểu tình trên mặt biến ảo không ngừng.
Nguyệt Vũ ngồi đối diện, yên lặng nhìn hắn, trong đôi mắt tràn đầy ôn nhu.
Chuyện xảy ra ở biên cảnh lần này, nàng đương nhiên nàng cũng biết. Thiếu niên này dùng sức một mình, ngăn cơn sóng dữ, trợ giúp bệ hạ, cứu toàn bộ Đại Viêm.
Bệ hạ quả nhiên không nhìn lầm người.
Nàng ấy... Tất nhiên, không nhìn nhầm.
Xe ngựa rất nhanh tiến vào hoàng thành.
Lạc Thanh Chu phục hồi tinh thần lại, cùng đôi mắt ôn nhu của nàng liếc nhau một cái, dừng một chút, nhẹ giọng nói:
- Lần trước… ngươi không sao chứ?