Lạc Thanh Chu: - ...
Tử Hà tiên tử: 【 Mau đến đây! Sư thúc nhà ngươi còn đang đáng thương chờ ngươi, còn có La di cùng tiểu thánh nữ nhà ngươi nữa 】
Lạc Thanh Chu: 【 Sao các ngươi không đi phi thuyền của lão tổ? Lạc Lăng tiền bối đâu? Ngồi trên phi thuyền của nàng ấy cũng được! 】
Tử Hà tiên tử: 【 Bọn họ đã đi cùng Bạch viện trưởng từ lâu rồi, ngươi mau đến đây, chắc ngươi không muốn chuyện ngươi khi dễ sư thúc mình bị người khác biết chứ? 】
Lạc Thanh Chu: - ...
Hắn đành phải thu hồi bảo điệp đưa tin, nhìn về phía thiếu nữ lạnh như băng trước mặt.
Tuy rằng có chút xấu hổ, nhưng không thể không mở miệng nói:
- Nguyệt tỷ tỷ, cái kia, vừa rồi sư phụ gửi tin nhắn cho ta, nói... Nói các nàng muốn đi cùng chúng ta...
- Ngươi thấy... Có tiện không?
Nguyệt Dao đưa lưng về phía hắn, ánh mắt nhìn biển mây xa xa, thản nhiên:
- Không tiện.
Lạc Thanh Chu nói:
- À... Thế nhưng, các nàng hình như không có phi thuyền...
Nguyệt Dao nhìn xa xa, không để ý tới hắn nữa.
Phi thuyền dưới chân bay lên trời, bắt đầu phi hành rất nhanh.
Lạc Thanh Chu bất đắc dĩ, đành phải trả lời tin nhắn cho sư phụ:
- Sư phụ, phi thuyền quá nhỏ, không chở được nhiều người như vậy. Nếu không, các ngươi vẫn nên nghĩ biện pháp khác đi.
Tin tức nhanh chóng được trả lời.
Tử Hà tiên tử: 【 Không thể chở nhiều người sao? Được rồi, có vẻ như chúng ta chỉ có thể đi bộ đường dài. Thật ra vi sư cũng không sao cả, đáng thương cho sư thúc ngươi, hai ngày nay hình như là tới tháng! 】
Khóe miệng Lạc Thanh Chu giật giật, chỉ đành nói: 【 Sư phụ, vậy ta đi đón các người đi. Phi kiếm của ta cũng có thể phóng lớn, nhưng phía trên không có phòng, khi ngồi ở trên đó phải cẩn thận một chút 】
Tử Hà tiên tử: 【 Ừm ừm, chờ ngươi nha! 】
Lạc Thanh Chu không nói gì, thu hồi bảo điệp đưa tin, nhìn về phía thiếu nữ lạnh như băng trước mặt, đang muốn nói chuyện thì đột nhiên thần sắc khẽ động, nhìn xuống phía dưới.
Phi thuyền sau khi rời khỏi thành, không ngờ đi tới bầu trời Vân Vụ sơn mạch.
Đang lúc hắn sững sờ, phi thuyền đã bắt đầu đáp xuống Lăng Tiêu phong.
- Nguyệt tỷ tỷ...
Phi thuyền vừa rồi hạ xuống nửa đường, trên đỉnh Lăng Tiêu đột nhiên xuất hiện một màn hào quang, ngăn cách phi thuyền ở bên ngoài.
Lúc này, trong đầm nước trên đỉnh chủ phong Lăng Tiêu, đột nhiên bọt nước văng khắp nơi, một con quái vật khổng lồ bay lên, đuôi sắt vung lên, như hốt hoảng muốn chạy trốn xuống núi.
Lúc này, âm thanh Lạc Thanh Chu đột nhiên vang lên giữa không trung:
- Sư phụ, mở cửa, là chúng ta.
Hào quang hộ sơn đại trận, “ào” một tiếng mở ra.
Con quái vật khổng lồ đang muốn chạy trối chết kia, lập tức lại xoay người nhảy dựng lên, giận dữ quát:
- Người nào dám tự tiện xông vào Lăng Tiêu tông ta! Vậy phải bước qua xác ta trước.
Dứt lời, đuôi sắt lại đột nhiên bày ra, khống chế sóng nước, dũng mãnh vọt lên giữa không trung.
Ngay sau đó, nó đột nhiên “ngao” một tiếng kinh hô, mừng rỡ mà khóc:
- Công tử! Công tử! Không ngờ là ngươi! Tiểu Ngạc nhớ ngươi muốn chết, ô ô ô...
Sau đó lại ngữ khí khoa trương vỗ mông ngựa:
- Oa! Vị cô nương bên cạnh công tử này thật đẹp, là nương tử công tử lại mới thu sao? Công tử quá lợi hại! Bất kỳ nữ tử nào dưới sự dẫn dắt của công tử, đều khó thoát khỏi ma chưởng của công tử! Tiểu ngạc cực kỳ kính nể công tử, giống như nước sông cuồn cuộn, liên miên không dứt, lại giống như hoàng hà tràn ngập, một phát... Ôi, ôi.
Không đợi nó nói xong, Lạc Thanh Chu đã tát đánh bay nó xuống, quát:
- Ngậm miệng sấu ngươi lại! Miệng sấu không mọc được ngà voi.
- Ào.
Ngạc Bá Thiên ngã xuống đầm nước, không dám lộ diện nữa.
Phi thuyền hạ cánh trên quảng trường của đỉnh núi chính.
Tử Hà tiên tử mang theo một đám người, sớm đã chờ ở phía dưới.
- Nguyệt Dao cô nương, làm phiền ngươi.
Tử Hà tiên tử mỉm cười, nho nhã lễ độ nói lời cảm ơn.
Trước mặt người ngoài, nàng vẫn giữ hình tượng Tông chủ đứng đắn.
Nhưng khi nàng nhìn về phía người nào đó, lại trừng mắt một cái.
La Thường cùng Lưu Ly, cũng đều mở miệng cảm tạ.
Lệnh Hồ Thanh Trúc thì hơi cúi đầu, không nói gì.
Nguyệt Dao nhìn nàng một cái, khẽ gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng, cũng không nói gì.
Mấy người cùng nhau lên phi thuyền, vào mui thuyền.
- Nguyệt tỷ tỷ, ngươi đi trước nghỉ ngơi, để ta điều khiển.
Lạc Thanh Chu nói xong, lập tức phóng thích hồn lực cùng thần niệm cường đại của mình, chuẩn bị nâng thuyền cất cánh.
Nhưng phi thuyền lại không nhúc nhích.
Nguyệt Dao nhìn hắn một cái, mới rút khỏi cấm chế phi thuyền, để hồn lực cùng thần niệm của hắn có thể dung nhập vào phi thuyền.
Phi thuyền cuối cùng cũng chậm rãi bay lên.
Ban đầu Lạc Thanh Chu còn có chút xa lạ, chậm rãi nắm giữ tiết tấu phi hành của phi thuyền, tốc độ càng ngày càng nhanh.