Chương 2641: Lấy ma tu luyện! Đặc hữu thánh thụ cùng Nguyệt tỷ tỷ! (3)

Lạc Thanh Chu ngạc nhiên.

Nguyệt Dao nhìn về phía hắn nói:

- Còn nhớ lúc trước ta kêu ngươi nhỏ máu vào trên mặt gương không?

Lạc Thanh Chu gật gật đầu, nói:

- Ta vẫn nhớ kỹ, cứ qua một đoạn thời gian, ta sẽ nhỏ một giọt. Có lẽ bởi vì như vậy, nó mới có thể biến dị, linh dịch mới có thể trở nên cường đại hơn. Nhưng chuyện này với cây tiểu thụ kia...

Đột nhiên, trong lòng hắn chấn động, trong lòng mơ hồ cũng đã đoán ra được cái gì đó.

Nguyệt Dao nhẹ giọng nói:

- Trong linh dịch có khí tức và máu huyết của ngươi, ngươi vẫn luôn dùng linh dịch tưới cho nó, cho nên, nó đã nhận ngươi là chủ.

Lạc Thanh Chu: - ...

Đột nhiên, sắc mặt hắn lại cổ quái nói:

- Nguyệt tỷ tỷ, trong linh dịch thật sự ẩn chứa khí tức cùng máu huyết của ta sao? Nếu đó là sự thật, vậy... Ngươi cũng dùng, trong cơ thể của ngươi cũng có... Khụ, sau ngày ngươi cũng biến thành... Vật của riêng...

Hắn há miệng, lời nói trong miệng đột nhiên dừng lại.

Một ngón tay ngọc mảnh khảnh, không biết từ lúc nào, đã chạm vào lồng ngực hắn.

Lập tức hắn biến thành một khối băng, không thể cất tiếng.

- Không.

Lúc này Nguyệt Dao mới thản nhiên nói.

Ánh mắt nàng lạnh lùng, lại nói:

- Người và cây cối không giống nhau. Nó trước đây chỉ là một đoạn rễ cây sắp chết, là ngươi cứu nó, sau đó sử dụng máu của riêng mình để nuôi nó, vì vậy nó sẽ là vật của riêng ngươi.

- A.

Lạc Thanh Chu hòa tan lớp băng trên người, ánh mắt nhìn nàng thật sâu nói:

- Nhưng, Nguyệt tỷ tỷ, ta cũng muốn ngươi biến thành... Sở hữu của riêng ta….

Bầu trời đêm tối tăm.

Trong tiểu viện, hai người đối diện nhau, yên tĩnh không tiếng động.

- Được không?

Lạc Thanh Chu lại hỏi.

Nguyệt Dao lại trầm mặc một lát, ngữ khí thản nhiên nói:

- Có thể.

Cả người Lạc Thanh Chu chấn động.

Nhưng Nguyệt Dao còn chưa nói hết:

- Điều kiện tiên quyết là, ngươi cũng biến thành của riêng ta.

Lạc Thanh Chu: - ...

Trong đôi mắt lạnh như băng của Nguyệt Dao, tựa hồ lộ ra một tia trêu chọc nho nhỏ, cũng hỏi:

- Có thể không?

Lạc Thanh Chu cứng đờ, đang không biết nên trả lời như thế nào thì tường thành phía bắc đột nhiên “Bùm” một tiếng, truyền đến tiếng nổ lớn.

Lập tức, toàn bộ Lâm Thu thành đột nhiên chấn động lên.

Trong lòng hắn rùng mình, thân ảnh lập tức chợt lóe, bay lên nóc nhà, nhìn về phía tường thành xa xa.

Ánh hào quang màu đen vây quanh bên ngoài tường thành, xuất hiện một vết nứt.

Bên ngoài thành.

Mấy thân ảnh đang bộc phát quang mang chói mắt, mãnh liệt công kích vết nứt kia.

Bên ngoài tường thành, tựa hồ truyền đến tiếng chiến đấu kịch liệt cùng tiếng hô to.

Bạch Y Sơn rất nhanh đã chạy tới, lập tức thi triển thần thông Nho đạo, giúp đỡ những thân ảnh bên ngoài kia, cùng công kích vết nứt trên màn hào quang kia.

Trên không trung, tán cây màu đen khổng lồ, run rẩy không ngừng.

Oanh.

Một tiếng nổ lớn khác.

Vết nứt trên màn hào quang rốt cục bị xé rách, biến thành một lỗ hổng.

- Mau đi vào.

Lạc Thanh Chu nghe được một âm thanh quen thuộc.

- Là âm thanh của Giả Tầm Bồng Lai Tiên Đảo.

Rất nhiều thân ảnh từ vết nứt kia tranh nhau chen vào Lâm Thu thành.

Có người của tam đại Tiên Tông, cũng có người tu luyện của các quốc gia khác.

Bạch Y Sơn đứng ở trên tường thành, đang thi triển kỹ năng, hỗ trợ ngăn cản những Yêu tộc đuổi theo bên ngoài, tranh thủ thời gian cho một đám người tu luyện cuối cùng.

Lạc Thanh Chu đứng trên nóc nhà, cẩn thận đếm một chút, đại khái có hơn một ngàn tu luyện giả chạy vào.

Sau khi mấy thân ảnh cuối cùng từ khe nứt nhảy vào, Lưu Vân tiên tử của Cửu Thiên Dao Đài đột nhiên lấy ra một cái quạt lông, nhẹ nhàng vung một cái về phía lỗ hổng, một ánh sáng bảy màu bắn ra, trong nháy mắt đã đánh bay vài cao thủ Yêu tộc đuổi tới lỗ hổng ra ngoài.

Đúng lúc này, tán cây màu đen khổng lồ trên không trung đột nhiên run rẩy.

Lập tức, vô số cành cây giống như mũi tên nhọn, từ trên bầu trời rơi xuống, không chỉ công kích về phía người tu luyện nhân loại ở đầu thành, mà còn công kích về phía Yêu tộc bên ngoài.

Trong Yêu tộc tựa hồ có ai đó rống lên một tiếng.

Lập tức, cao thủ và quân đội Yêu tộc, đều giống như thủy triều lui đi.

Đám người Bạch Y Sơn, ở đầu tường chém giết những cành cây rơi xuống.

Mà lỗ hổng trên màn hào quang, trong nháy mắt đã khép lại, khôi phục như lúc ban đầu.

Lúc này, tán cây trên cao, mới yên tĩnh lại.

Người tu luyện nhân loại trên tường, xử lý hết đống cành cây rơi xuống kia, mới tạm thời thở phào nhẹ nhõm.

Đợi sau khi tất cả Yêu tộc đều lui ra, bọn họ mới mang theo vẻ mệt mỏi không chịu nổi đi xuống tường thành.

Đại đa số tu luyện giả đều bị thương.

Cho dù là cao thủ của tam đại Tiên Tông, cũng đều có chút chật vật.

Lạc Thanh Chu lại ở trên nóc nhà nhìn một hồi, đang muốn đi xuống thì đột nhiên phát hiện Nguyệt tỷ tỷ không biết từ khi nào, cũng đã đi lên.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters