Chương 2736: Tam Thái Tử và đại ân nhân của ba Yêu Vương, nước mắt Lạc Thanh Chu (3)

Long Vũ lập tức nói:

- Vô luận ân công sau này có sai trái gì, chỉ cần không thương tổn đến thành viên Yêu tộc ta, Long Vũ ta tuyệt đối không từ chối!

Lạc Thanh Chu nhìn về phía hắn nói:

- Tam Thái Tử, ta chỉ có một thỉnh cầu. Hoàng đế lúc trước của Đại Viêm, chính là vị hoàng đế giam cầm các ngươi, cùng với sư phụ của hắn, đều đã bị người giết chết. Nữ đế hiện tại, là nương tử của ta, cho nên, ta hy vọng...

Long Vũ vẻ mặt kinh ngạc:

- Nữ đế Đại Viêm, lại là nương tử của ân công?

Lập tức hắn ta kiên định nói:

- Đã như thế, ân công yên tâm, thù này, Tiểu Long cùng thủ hạ, tự nhiên cũng sẽ không nhắc tới nữa.

Lạc Thanh Chu lúc này mới xuất ra bảo điệp đưa tin của mình.

Bảo điệp màu vàng trong tay Long Vũ nhẹ nhàng chạm vào bảo điệp đưa tin của hắn, nói:

- n công yên tâm, chuyện hôm nay, nơi này sẽ không có bất luận kẻ nào nói ra.

Nói xong, ánh mắt của hắn lại nhìn về phía hai nhân loại khác.

Sắc mặt A Nha và Nhậm Tiểu Bắc, đều biến đổi.

Hai người cuống quít thề, tuyệt đối sẽ không tiết lộ bất cứ chuyện gì hôm nay.

Long Vũ nhìn thoáng qua mặt trời mọc, chắp tay nói:

- n công, Tiểu Long còn có chuyện khác, nên đi rồi. Nếu ân công có phân phó, cứ gửi tin nhắn cho Tiểu Long, vô luận bao xa, Tiểu Long đều sẽ chạy tới trước tiên.

Thần Dương Vương ở một bên cũng nói:

- Sở tiểu hữu, nếu có việc cần, chúng ta cũng sẽ ra sức tương trợ!

Các cao thủ Yêu tộc khác, cũng đều lập tức mở miệng nói:

- Sở tiểu hữu nếu có việc cần, cứ việc phân phó! Chúng ta đều sẽ ra sức tương trợ, tuyệt đối không chối từ!

Lạc Thanh Chu chắp tay đáp lễ.

Long Vũ bái thật sâu một cái, mới bay lên bầu trời.

Các thành viên Yêu tộc khác cũng nhao nhao rời đi.

Lạc Thanh Chu đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng bọn họ nhanh chóng đi xa, hoảng hốt một chút, nhìn về phía bảo điệp đưa tin trong tay. Hắn run rẩy vươn ngón tay, mở ra lịch sử trò chuyện với Nguyệt tỷ tỷ.

Nhậm Tiểu Bắc và A Nha ở một bên cũng không dám nói chuyện.

Thân thể Hoa Cốt bên cạnh vẫn nhắm mắt lại, ngồi ở chỗ đó không nhúc nhích.

- Nguyệt tỷ tỷ...

Lạc Thanh Chu cúi đầu, nhìn từng tin nhắn của hai người, nước mắt rất nhanh làm mơ hồ tầm mắt.

Lúc này, một đạo âm thanh lạnh như băng mà quen thuộc, đột nhiên vang lên trong đầu hắn.

- Khóc cái gì? Đến lúc quay lại rồi.

Thân thể Lạc Thanh Chu chấn động.

Bầu trời trở lại rõ ràng.

Mặt trời ở phía đông, từ từ mọc lên, giống như một ngọn lửa cháy hừng hực xua tan băng giá và bóng tối.

Biên cảnh Đại Viêm, rốt cục nghênh đón ánh sáng mới.

Trên đầu thành Lâm Thu.

Đám người Bạch Y Sơn máu tươi đầy người đứng ở nơi đó, nhìn về phương xa.

Bên trong và bên ngoài thành trì, tràn đầy thi thể.

Thi thể ma nhân ngoài thành chất đống trên mặt đất, từ cửa thành kéo dài đến Liễu Thành xa xa.

Không có ma khí khống chế, thi thể đã bắt đầu bốc mùi hôi thối.

Máu nhuộm đỏ mặt đất.

Trận chiến này, Đại Viêm mặc dù kiên trì đến cuối cùng, nhưng cũng phải trả một cái giá nặng nề.

Những người tu luyện khác ở Cửu Châu đại lục cũng tổn thất thảm trọng.

Mà Yêu tộc, cơ hồ toàn quân bị diệt.

Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình đằng sau.

Ba đại tiên tông và những người tu luyện Cửu Châu đại lục, cùng với Yêu tộc, chỉ sợ nằm mơ cũng không nghĩ tới, bọn họ sẽ trở thành vật hi sinh của Ma tộc.

Một gốc Thiên Địa thánh thụ, gợi lên sự tham lam và điên cuồng của tất cả các loài.

Nhưng cuối cùng, dường như không ai được hưởng lợi.

- Bạch viện trưởng, Phi Dương bọn họ...

Vân Thượng đạo nhân ở một bên, vẻ mặt lo lắng:

- Tuy rằng ma thụ bị phá hủy, nhưng có thể còn có Yêu tộc. Không biết mấy người Phi Dương bọn họ hiện tại thế nào rồi.

Bạch Y Sơn nhìn xa xa, nhưng vẫn không nhìn thấy bóng dáng kia.

Hôm nay hắn bị trọng thương, cũng không cách nào đi ra ngoài kiểm tra nữa.

Không riêng gì hắn, tất cả người tu luyện nơi này, người nào không phải vết thương chồng chất, kiệt sức kiệt lực.

Một số người thậm chí chỉ còn lại một chân, hoặc một cánh tay.

Nếu không phải thời khắc cuối cùng, cao thủ Ma tộc lui đi, ma thụ bị phá hủy, ma nhân tự mình ngã xuống, những người bọn họ, chỉ sợ không ai sống sót.

- Chúng ta lấy lại thể lực và xử lý vết thương trước. Nếu chạng vạng bọn họ còn chưa trở về, chúng ta sẽ đi tìm kiếm. Mấy tòa thành trì kia có thể còn có Yêu tộc, mấy người chúng ta đi là được rồi.

Bạch Y Sơn nói xong, lại nhìn về phía hai người phía sau:

- Uất Trì tướng quân, Nguyệt Ảnh, chờ các tướng sĩ nghỉ ngơi xong, lập tức thanh lý thi thể trong thành ngoài thành, toàn bộ hỏa táng. Hãy nhớ rằng, không chạm trực tiếp vào cơ thể của họ bằng tay, cũng không lấy bất cứ thứ gì từ họ.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters