Chương 2796: Long kỵ sĩ đồ sát! (1)

Hơn hai trăm người tu luyện Đại Mông, hơn nữa hai đệ tử Phiêu Miểu Tiên Tông, ngoại trừ bảy người bọn họ, toàn bộ đều đã chết thảm trong hoàng cung.

Trong đó thậm chí còn bao gồm cả cao thủ tu hồn mạnh nhất Đại Mông bọn họ.

Trước khi đến, ai có thể nghĩ được, Đại Viêm sẽ đột nhiên động thủ giết người? Ai lại nghĩ, ngay cả cao thủ Quy Nhất cảnh giới của bọn họ, đều bị đối phương miểu sát?

Rõ ràng Đại Mông bọn họ lấy thân phận cường giả mà tới.

Rõ ràng bọn họ chiếm ưu thế tuyệt đối.

Rõ ràng sau khi bọn họ tiến vào kinh đô, nữ đế Đại Viêm cùng chúng thần cũng chỉ dám giận không dám nói, vẫn ở trong đại điện thành thành thật thật chờ bọn họ tiến cung...

Nhưng, tất cả đều bị thiếu niên đột nhiên xuất hiện kia phá vỡ.

Vừa đến đã giết người, ngay cả người của Phiêu Miểu Tiên Tông cũng giết, ngay cả tu hồn giả tu vi cao nhất Đại Mông bọn họ cũng bị miểu sát... Không nói chút nào về võ đức.

Hai nước giao chiến, còn không trảm sứ giả.

Quân tử động khẩu không động thủ, Đại Viêm bọn hắn không phải là nước lễ nghi sao?

Súc sinh.

Cách Lôi cắn răng, hai chân vẫn không ngừng run rẩy.

- Điện hạ, người nọ có thể đuổi theo hay không?

Lúc này, có một tên hộ vệ vẻ mặt khẩn trương hỏi.

Trong lòng Cách Lôi nhảy dựng lên, quay đầu nhìn lại, giống như đang an ủi bọn họ, lại giống như đang tự an ủi mình:

- Nếu đã ký khế ước, hẳn là sẽ không... Bằng không, tại sao lại để chúng ta đi?

Một gã hộ vệ khác nói:

- Điện hạ, khế ước kia. Chúng ta có thực sự muốn lấy nó về sau…?

Cơ bắp trên mặt Cách Lôi co giật vài cái, lấy ra khế ước, nghiêm túc nhìn.

Đợi xem xong toàn bộ nội dung khế ước, hắn nhất thời giận tím mặt:

- Khinh người quá đáng! Coi Đại Mông đế quốc ta là cái gì? Nằm mơ!

Mắng xong, khuôn mặt hắn lập tức dữ tợn muốn xé khế ước.

Nhưng đột nhiên, hắn dừng lại.

Sắc mặt hắn khó coi quay đầu lại nhìn thoáng qua, cắn răng nói:

- Chờ ra khỏi biên cảnh, bổn vương sẽ xé nó! Muốn chiếm tiện nghi của Đại Mông ta, người si nói mộng*!

*Người đã dốt nát, ngu muội thì nói ra toàn là những chuyện đâu đâu, không đúng với thực tế.

Phi kiếm dùng tốc độ nhanh nhất, lao nhanh trên bầu trời đêm.

Rạng sáng.

Cuối cùng họ đã nhìn thấy những kiến trúc ở biên giới phía trước.

Quan ải nguy nga cùng tường thành của Đại Viêm lúc này lại có vẻ thân thiết như vậy.

- Điện hạ, chúng ta không sao! Ngài nhìn kìa, tháp đá phía trước chính là gác canh của chúng ta!

- Đại quân của chúng ta ở phía trước hơn mười dặm.

- Đại Viêm chết tiệt! Chờ sau khi chúng ta trở về, nhất định phải bẩm báo với Khả Hãn, phát binh công kích... Điện hạ! Đó là...

Vài tên hộ vệ như vừa trở về từ trong chỗ chết kích động, đột nhiên nhìn thấy trên bầu trời phía trước, xuất hiện một bóng dáng mơ hồ.

Cái bóng kia ẩn nấp trong tầng mây thật dày, mông lung, nhìn không rõ ràng.

Nhưng từ một số đường nét mà nó để lộ, hình dạng cơ thể dường như lớn đến đáng sợ.

Cách Lôi nhìn thoáng qua, quyết định ngay lập tức, nhanh chóng rơi xuống phía dưới.

- Sưu ——

Phi kiếm nhanh chóng xẹt qua biên giới Đại Viêm, tiến vào biên cảnh Đại Mông bọn họ.

Canh gác trên lầu đá kia đã phát hiện bọn họ, trong tay giương cao lá cờ Đại Mông cùng hỏa diễm, ở trên lầu vung lên.

- Nhanh lên! Thông báo cho Thiết Mộc nguyên soái, Đại Viêm...

Cách Lôi vừa ngự kiếm chạy nhanh về phía lầu đá vừa cao giọng hô to.

Nhưng đúng lúc này, trong bóng tối phía dưới đột nhiên bay tới một cái đuôi sắt thật lớn, ‘Oanh’ một tiếng, trực tiếp quét bay bọn họ và phi kiếm dưới chân ra ngoài.

Lập tức, bóng đen to lớn phía dưới há to cái miệng máu khổng lồ, đột nhiên phun ra một cỗ nọc độc màu xanh biếc, như một dòng nước lũ, bắn nhanh về phía bọn họ.

Hai gã hộ vệ bị đánh bay ra trước, lúc này lại tránh né không kịp, nhất thời bị nọc độc màu xanh biếc đánh trúng, toàn thân trong nháy mắt thối rữa, hóa thành một vũng bùn.

Bốn gã hộ vệ còn lại, lập tức đi theo phía sau Cách Lôi, hoảng sợ lao về phía thạch lâu.

Mà canh gác trên lầu đá đã dấy lên lửa trại, rung chuông báo động.

Tiếng chuông dồn dập vang lên không ngừng trên cánh đồng hoang trong đêm tối.

Cách đó mấy dặm, thiết kỵ tiên phong Đại Mông lập tức xuất động.

- Oanh.

Mấy người Cách Lôi vừa chạy tới gần tòa lầu đá kia, một con rồng bạc đột nhiên phóng từ trên trời giáng xuống, trong miệng đột nhiên phun ra một đoàn lôi cầu thật lớn, nổ tung.

Cách Lôi trực tiếp bị nổ tung bắn ra ngoài, hào quang trên người chợt lóe, bảo vật kích phát quang tráo hộ thể, ngăn cản lực lượng lôi điện còn lại.

Bốn gã hộ vệ kia thì bị lôi cầu nổ tung xuyên thủng thân thể, trong nháy mắt bị thiêu cháy.

Thần hồn của bọn họ vừa muốn thoát ra ngoài, một con cá sấu khổng lồ đột nhiên từ phía dưới lao ra, lần thứ hai phun ra một cỗ nọc độc màu xanh biếc, trực tiếp ăn mòn toàn bộ thân thể cùng thần hồn của bọn họ.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters