- Trùng hợp chính là, vị Lạc công tử tài hoa hơn người mưu kế vô song kia lại là hảo hữu của Bắc Cảnh Vương.- Trong mọi người, có thể có người biết, có người còn không biết, vị Lạc công tử kia, là con rể của Tần phủ.Vừa nghe lời này, trong đám người nhất thời truyền đến một trận kinh ngạc.- Con rể?- Ta cũng nghe nói qua vị Lạc công tử kia, nghe nói thi tài vô song, là người khoa cử đứng đầu Mạc thành, thế mà lại là một người ở rể?- Bệ hạ quả nhiên yêu tài tiếc tài, mắt sáng như đuốc, ngay cả con rể cũng dám trọng dụng!Lão Trang tiếp tục giảng:- Nói đến đây, mọi người khẳng định rất tò mò, Bắc Cảnh Vương làm sao quen biết vị Lạc công tử kia, là có quan hệ với Tần phủ như thế nào. Trên thực tế, tất cả đều là vì một người nữ tử.Vừa nghe lời này, mọi người lập tức đều nín thở.Trên mặt Tống Như Nguyệt bắt đầu xuất hiện tức giận, bất quá rất tò mò xem hắn ta phải chuẩn bị bịa đặt tiếp như thế nào.- Các vị có điều không biết, Tần phủ từng là nhà huân quý, bởi vì lúc trước bệ hạ muốn từ tước, thế mà dẫn đầu hưởng ứng. Lúc trước chủ nhân Tần phủ, chủ động từ tước, lúc này mới được bệ hạ thưởng thức. Nghe nói trong Tần phủ, có một thiên kim tiểu thư tướng mạo như thiên tiên, từ nhỏ bị bệnh, không biết nói chuyện, không biết cười, chỉ biết ngẩn người, mà vị Lạc công tử kia sau khi vào Tần phủ, cưới chính là nàng...- Một ngày nào đó, vị Lạc công tử kia mang theo vị Tần gia tiểu thư kia ra đường du ngoạn giải sầu, vừa rồi gặp được Bắc Cảnh Vương lúc ấy chưa có gì cả, tu vi thường thường. Bắc Cảnh Vương chỉ nhìn thoáng qua vị Tần gia tiểu thư kia, liền tim đập thình thịch, lún sâu vào trong đó, sau khi trở về liền nhớ mãi không quên, trằn trọc khó ngủ... Vô luận là ăn cơm, ngủ, đi đường, tu luyện, săn giết yêu thú, trong đầu đều nhịn không được nhớ tới vị Tần gia tiểu thư kia...Nghe đến đó, thần sắc tất cả mọi người Tần gia đều khác nhau.Vẻ mặt Tống Như Nguyệt kinh nghi bất định, tựa hồ bán tín bán nghi.Tần nhị tiểu thư lại hơi cúi đầu, nhẹ nhàng cắn môi, tựa hồ đang nhịn cười.Sắc mặt Lạc Thanh Chu trầm xuống.Hắn không khỏi ngẩng đầu, vụng trộm nhìn Tần đại tiểu thư đối diện một cái.Mà Lúc này Tần đại tiểu thư, dĩ nhiên cũng đang nhìn hắn.- Chẳng qua, Bắc Cảnh Vương biết được đối phương đã thành thân, cho nên vẫn chôn phần ái mộ này ở trong lòng, thẳng đến một ngày, cơ hội đến rồi!- Vị Tần gia tiểu thư kia, lại đột nhiên ly dị với vị Lạc công tử kia.- Vừa hay, có một ngày, vị Lạc công tử kia đi bái phỏng bằng hữu, lúc đến nhà bằng hữu ăn cơm, gặp phải mấy tên lưu manh côn đồ, mấy tên lưu manh kia thấy vị Lạc công tử kia môi đỏ răng trắng, dị thường tuấn mỹ, thế mà muốn chuốc say hắn, sau đó dẫn hắn đến phòng nói chuyện phiếm...Nói đến đây, Tần nhị tiểu thư rốt cục nhịn không được, cúi đầu, cười ra tiếng.Bách Linh càng là ‘ha ha’ một tiếng, khanh khách cười ra tiếng.Vẻ mặt Tống Như Nguyệt đầy âm trầm.Người bị chuốc say kia rõ ràng là nàng.Lão Trang tiếp tục sinh động nói:- May mắn lúc đó, Bắc Cảnh Vương cũng có mặt tại hiện trường. Bắc cảnh vương thấy chuyện bất bình liền ra tay tương trợ, rống to một tiếng, lập tức anh hùng cứu mỹ nhân, không, là anh hùng cứu tuấn tú, cứu vị Lạc công tử kia. Kể từ ngày đó, hai người đã trở thành một đôi bạn tốt.Lúc này, có một nữ tử mặc trang phục của hiệp khách, thắt lưng đeo đoản đao, đột nhiên mở miệng nói:- Những lưu manh kia có thể chính là do Bắc Cảnh Vương cố ý tìm tới hay không, mục đích chính là vì tiếp cận vị Lạc công tử kia? Dù sao, Bắc Cảnh Vương lúc ấy vừa thấy đã yêu vị Tần đại tiểu thư kia, suy nghĩ muôn vạn...Vừa nghe lời này, lầu hai cùng lầu một, đều an tĩnh một chút.Có người muốn phụ họa, mà lại không dám.Dù sao đây chính là Bắc Cảnh Vương dưới một người trên vạn người của Đại Viêm, bọn họ cũng không dám suy đoán lung tung, nói xấu hắn.Lão Trang nghe xong, suy nghĩ một chút, thế nhưng gật đầu nói:- Cũng có khả năng này.Lúc này, Tống Như Nguyệt rốt cục nhịn không được, lập tức xông tới tức giận nói:- Nói bậy! Ngươi đang nói nhảm! Bắc Cảnh vương là nhân vật anh hùng cỡ nào, làm việc quang minh lỗi lạc, chính khí lẫm liệt, làm sao có thể làm ra loại chuyện đê tiện vô sỉ này? Còn nữa, ngươi nói Bắc Cảnh Vương cứu vị Lạc công tử kia, cũng là nói bậy, căn bản cũng không có chuyện gì! Còn nữa, ngươi làm sao biết Lạc công tử Tần phủ cùng vị Tần gia tiểu thư kia ly dị? Ngươi có bằng chứng không? Không có chứng cớ, lại ở chỗ này dám nói bậy bạ, yêu ngôn mê chúng, cẩn thận ta đi báo quan phủ bắt ngươi!
Chương 2810: Bắc Cảnh Vương hồng nhan tri kỷ, đối Tần đại tiểu thư mong nhớ ngày đêm (3)
Loading next chapter...
End of available chapters
Use left/right arrow keys to navigate chapters