Lạc Thanh Chu đưa Tần nhị tiểu thư về Mai Hương uyển.Dặn dò nàng nghỉ ngơi sớm một chút, liền chuẩn bị rời đi.Tần nhị tiểu thư do dự một chút, nhẹ giọng nhắc nhở:- Thanh Chu ca ca, nếu phụ thân hỏi chuyện hưu thư, Thanh Chu ca ca chỉ cần trả lời thành thật là được.Lạc Thanh Chu nói.- Ta biết.Tần nhị tiểu thư vẫn lo lắng, nói:- Thanh Chu ca ca, nếu phụ thân hỏi quan điểm của chàng về hưu thư, cùng với đối với tỷ tỷ hiện tại, Thanh Chu ca ca muốn nói như thế nào?Lạc Thanh Chu trầm mặc một chút, nói:- Thành thật mà nói là được.Tần nhị tiểu thư hơi nhíu mày, nói:- Có một số lời, là không thể nói thành thật. Hiện tại gỗ đã đóng thuyền, phụ thân cùng mẫu thân cũng sẽ không nói cái gì nữa, chỉ là muốn xác định, trong lòng Thanh Chu ca ca nghĩ như thế nào, có thể đối tốt với khuê nữ của bọn họ hay không. Nếu Thanh Chu ca ca trả lời không thể làm phụ thân hài lòng, phụ thân sẽ rất lo lắng.Lạc Thanh Chu nhìn nàng nói:- Nàng nghĩ ta trả lời như thế nào?Tần nhị tiểu thư nhẹ giọng nói:- Thanh Chu ca ca cần gì phải biết rõ còn cố hỏi chứ.Lạc Thanh Chu không nói thêm, nói:- Ta biết rồi, nàng nghỉ ngơi sớm đi.Nói xong, xoay người rời đi.Tần nhị tiểu thư đứng ở tiểu viện, nhìn bóng lưng hắn biến mất ngoài cửa lớn, lại giật mình trong chốc lát, đột nhiên ho khan.Theo thói quen, nàng lấy khăn tay ra và bịt miệng lại.Khi nàng cầm khăn tay ra, trên khăn tay tuyết trắng đã là một mảnh đỏ thẫm.- Tiểu thư...Thu nhi cùng Châu nhi ở một bên, nhìn thấy một màn này, vẻ mặt đều kinh hoảng.- Không sao đâu...Vẻ mặt Tần nhị tiểu thư đầy bình tĩnh, lẩm bẩm nói:- Có thể sống đến bây giờ, ta đã cảm thấy mỹ mãn rồi... Ta chỉ hy vọng, hy vọng có thể nhìn thấy Thanh Chu ca ca, cùng tỷ tỷ... Có tình ý, cuối cùng thành thân thuộc...- Ta... Ta chỉ là một người thứ ba mà thôi...Tại thời điểm này.Tần Văn Chính đang đứng ở trong tiểu viện, nhìn mặt trăng trên bầu trời đêm, không biết đang suy nghĩ cái gì, một bộ dáng tâm sự trùng trùng điệp điệp.Tống Như Nguyệt đứng ở bên cạnh hắn, cùng hắn nói mấy câu, hắn giống như cũng không có nghe thấy.- Lão gia, chàng... Chàng rốt cuộc có tâm sự gì?- Lão gia, chàng... Chàng tại sao không chú ý đến Như Nguyệt?- Lão gia, chàng có phải ở bên ngoài có... Có nữ nhân nào khác hay không?- Ô... Không sao đâu, chàng cứ nói, ta... Ta không khóc, không nháo, hu hu...Tần Văn Chính thu hồi ánh mắt, nhịn không được liếc mắt nhìn nàng một cái, nói:- Nói bậy cái gì vậy?Tống Như Nguyệt lau nước mắt nói:- Nhưng. Nhưng lão gia không để ý tới người ta, vừa rồi còn... Còn vụng trộm vào phòng, trộm đi ngọc bội lúc trước tặng cho người ta... Hu hu, có phải muốn vụng trộm lấy đi, đưa cho nữ nhân khác hay không?Cơ bắp trên mặt Tần Văn Chính nhất thời co giật vài cái, nghiêm mặt nói:- Đúng vậy, là muốn đưa cho người khác.Vừa nghe lời này.Tống Như Nguyệt nhất thời khóc lớn tiếng hơn:- Hu hu...Mai Nhi đứng ở ngoài cửa, không biết phải làm sao.Lúc này, Lạc Thanh Chu đột nhiên từ cách đó không xa đi tới.Tống Như Nguyệt vẫn khóc như trước:- Hu hu, lão gia, tiểu Như Nguyệt rốt cuộc làm gì không tốt... Lão gia có phải ghét bỏ tiểu Như Nguyệt già rồi không? Nhưng tiểu Như Nguyệt năm nay mới hai mươi chín tuổi... Người ta đều nói tiểu Như Nguyệt và Vi Mặc là tỷ muội, làn da vừa mềm vừa trơn, dáng người cũng siêu cấp tốt, bộ dáng cũng xinh đẹp như hoa, người vừa thông minh lại hiền lành, hu hu...Lạc Thanh Chu đi tới cửa, nghe được tiếng khóc cùng những lời này, nhất thời dừng bước, không biết có nên đi vào hay không.Mai nhi đứng ở cửa, vẻ mặt xấu hổ, do dự một chút, vẫn là thật cẩn thận hướng về phía bên trong nói:- Lão gia, phu nhân, cô... Cô gia tới rồi...Tống Như Nguyệt lập tức ngừng khóc, lau nước mắt.Tần Văn Chính đau đầu nhìn nàng một cái, nói:- Trở về phòng đi, ta cùng Thanh Chu có chút chuyện muốn nói.Tống Như Nguyệt lập tức rưng rưng nước mắt, ủy khuất nói:- Không, không, cái gì không thể để cho người ta nghe thấy? Lão gia có phải muốn Thanh Chu đi tặng ngọc bội giúp chàng? Hu hu, lão gia làm sao có thể để Thanh Chu làm loại chuyện này? Sẽ làm hỏng hắn...Tần Văn Chính đỡ trán thở dài, đành phải hướng ra bên ngoài nói:- Thanh Chu, vào đi.Trên mặt Lạc Thanh Chu mang theo xấu hổ, đi vào tiểu viện, chắp tay nói:- Nhạc phụ đại nhân, nhạc mẫu đại nhân.Tống Như Nguyệt đứng ở một bên nước mắt đầy mặt, khóc nức nở, giống như một đứa nhỏ ủy khuất, không nói gì.Tần Văn Chính lại thở dài một hơi, trực tiếp đưa ngọc bội trong tay qua, nói:- Thanh Chu, khối ngọc bội này, ngươi cầm.Lạc Thanh Chu sửng sốt một chút, vừa định đưa tay đón.
Chương 2813: Bí mật của Tần đại tiểu thư (1)
Loading next chapter...
End of available chapters
Use left/right arrow keys to navigate chapters