Chương 2815: Bí mật của Tần đại tiểu thư (3)

- Vì thế, ta ôm nàng trở về, đặt ở bên cạnh nhạc mẫu đại nhân ngươi...- Hoàn hảo, lúc ấy nơi đó chỉ có một bà tử đỡ đẻ, cùng một nha hoàn. Ta đã cho họ rất nhiều bạc và để họ rời đi.- Lúc mẹ vợ ngươi tỉnh lại, nhìn về phía Khiêm Gia bên cạnh, Lúc ấy Khiêm Gia cũng đang mở to đôi mắt xinh đẹp nhìn nàng, sau đó, hai người cùng nhau nở nụ cười...- Ta còn nhớ rõ hình ảnh kia, ta tin chắc ta sẽ vĩnh viễn sẽ không quên. Khiêm Gia cười rất đáng yêu, mẹ vợ ngươi cười rất hạnh phúc, thấy khoảnh khắc đó ta đã biết, kiếp trước các nàng có lẽ thật sự là mẹ con, đến kiếp này, cũng nhất định là...Khóe miệng Tần Văn Chính lộ ra một nụ cười hạnh phúc mà ấm áp, trong mắt lại tràn đầy nước mắt.- Thanh Chu, sở dĩ ta nói cho ngươi, là vì sợ ngươi bởi vì Khiêm Gia và Vi Mặc là tỷ muội ruột thịt mà do dự. Các nàng đích thật là tỷ muội ruột thịt, nhưng cũng không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào...- Ngươi cầm ngọc bội đi, coi như là... Nàng ấy đã cho ngươi tín vật định tình. Dù sao lúc trước các ngươi thành thân, nàng cái gì cũng không cho ngươi...Lạc Thanh Chu cúi đầu, nhìn về phía ngọc bội trong tay.Ánh trăng chiếu lên trên.Chính giữa của ngọc bội, giống như đột nhiên cũng có thêm một tia ánh trăng, hơi lóe lên.- Ửm?Hắn cẩn thận nhìn về phía một tia trăng sáng bên trong ngọc bội.Ánh trăng kia giống như nước trong, đang chậm rãi lưu động, lại dần dần ngưng tụ thành một kiểu chữ mơ hồ.Khi hắn muốn nhìn rõ, kiểu chữ kia lại đột nhiên phá vỡ, thoáng qua liền mất.(Tình tiết thật ra là hành động bất đắc dĩ, nếu không, Tần đại tiểu thư cùng Tần nhị tiểu thư nhất định phải xóa bỏ một nhân vật, tỷ muội, không thể viết... – lời tác giả)Ánh trăng trong sáng.Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua khuôn mặt, mang theo một tia lạnh lẽo.Giống như sự dịu dàng của một thiếu nữ.Lạc Thanh Chu đi trên đường trở về, cảm xúc trập trùng, không cách nào bình tĩnh.Ngọc bội trong tay, khôi phục như lúc ban đầu.Một chữ mờ ảo giống như ánh trăng ngưng tụ ra từ bên trong đã biến mất không thấy.Giống như chưa bao giờ xuất hiện.Hắn có thể cảm nhận rõ ràng, ngọc bội này cũng không phải vật phàm, có thể là một kiện pháp khí.Thậm chí có thể là pháp bảo.Khối ngọc bội này thuộc về đại tiểu thư.Như vậy, cha mẹ trước kia của đại tiểu thư... Là ai đây?Tại sao họ lại bỏ nàng ấy?Trước khi đi.Nhạc phụ đại nhân nói với hắn:- Chuyện này, Khiêm Gia có quyền biết. Ngươi tự quyết định xem khi nào nói với nàng ấy. Tất nhiên, nếu ngươi cảm thấy rằng nàng không nên chịu đựng nỗi đau như vậy nữa, ngươi có thể chọn không nói với nàng. Nếu như nàng vui vẻ, thật ra như vậy là rất tốt...Lạc Thanh Chu dừng ở cửa Mai Hương uyển.Dừng một chút.Hắn tiếp tục đi về phía trước.Hắn dừng ở cửa Linh Thiền Nguyệt cung, đang do dự có nên gõ cửa hay không, cửa viện đột nhiên ‘két két’ một tiếng mở ra.Bách Linh từ trong cửa thò đầu ra, vẻ mặt u oán nhìn hắn.Lạc Thanh Chu đột nhiên có chút chột dạ, nói:- Ta không sao, chính là tùy tiện đi dạo một chút. À... Đại tiểu thư đã nghỉ ngơi chưa?Bách Linh mở cửa ra, bĩu môi nhỏ nhắn nói:- Nào có nghỉ ngơi sớm như vậy.Lập tức lại hừ nói:- Tiểu thư còn đang chờ ăn thịt lừa nhỏ.Nói xong, ‘Ha ha’ một tiếng nở nụ cười.Trên mặt Lạc Thanh Chu lộ ra một tia xấu hổ, đang không biết nên đi vào hay nên rời đi, Bách Linh đã tránh ra, giòn giã nói:- Cô gia, mau vào đi, ngươi còn muốn thỉnh an tiểu thư. Tiểu thư đã nói, chỉ cần cô gia ở nhà, phải đến thỉnh an.Lạc Thanh Chu lúc này mới nhớ tới lời Tần đại tiểu thư nói đêm đó, không do dự nữa, vào cửa.Bách Linh ở phía sau hắn đóng cửa viện lại, đi theo hắn nói:- Cô gia, nghe phu nhân nói, Bắc Cảnh Vương cùng ngươi là bạn tốt. Vậy cô gia hẳn là biết, bên người Bắc Cảnh Vương có bao nhiêu hồng nhan tri kỷ chứ? Có phải nhiều để hai bàn tay không thể đếm được hay không?Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, không trả lời.Bách Linh đột nhiên lại hỏi:- Cô gia, ngươi có phải không được hay không? Bắc Cảnh vương người ta đã để cho nữ đế bệ hạ mang thai bảo bối.Lạc Thanh Chu: - ...Bách Linh lại thấp giọng nói:- Cô gia, Thiền Thiền cũng muốn một bảo bối...Lạc Thanh Chu trầm mặc một chút, nhìn về phía nàng, nói:- Mang bảo bảo sẽ phiền phức, không thể luyện kiếm nữa, hơn nữa sinh bảo bảo sẽ rất đau. Thân thể của Thiền... Bách Linh, nếu không, ngươi giúp Thiền Thiền mang một bảo bảo chứ?Bách Linh nhất thời bước chậm lại.Lạc Thanh Chu nói:- Nếu ngươi nguyện ý, mấy ngày nay cô gia sẽ chuẩn bị một chút, bổ sung thân thể nhiều hơn.Bách Linh: - ...- Không muốn thì thôi.Lạc Thanh Chu không để ý tới nàng nữa, trực tiếp đi đến hậu hoa viên.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters