Hắn cũng không muốn chọc đại tiểu thư không vui.Hắn quay người rời đi.Chờ hắn trở lại Mai Hương Uyển, thế nhưng kinh ngạc phát hiện, phi đao của Châu Nhi đã biến thành phi đao thật sự.Không cần dùng tay ném, cũng đã bắt đầu dùng thần niệm khống chế!- A!Một thanh phi đao xoay quanh tiểu viện.Châu Nhi đứng ở chính giữa tiểu viện, đang duỗi một đầu ngón tay, trong miệng đang lẩm bẩm.Trông Châu Nhi rất kích động.Nhưng phi đao kia không chỉ tốc độ phi hành rất chậm, hơn nữa nhìn lảo đảo lảo đảo, như sắp muốn rơi xuống.- Đinh...Phi đao cuối cùng vẫn rơi xuống đất.Châu Nhi thở dài một hơi, vừa muốn đi nhặt, đột nhiên phát hiện phi đao trên mặt đất “vèo” một tiếng bay lên, rơi vào trong tay ai đó.- A...Châu Nhi hoảng sợ, ngẩng đầu nhìn lại.Lúc này mới phát hiện, không ngờ là cô gia nhà mình.Lạc Thanh Chu cầm phi đao, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve lưỡi đao, bình thản nhìn nàng nói:- Chất lượng của phi đao này, không giống như binh khí bình thường. Ngươi từ cái gì cũng không biết, đến bây giờ có thể sử dụng phi đao... Bánh bao nhỏ, ngươi không phải là gian tế Yêu tộc phái tới chứ?Châu Nhi sững sờ tại chỗ, trong lúc nhất thời, không kịp phản ứng.Lạc Thanh Chu nói:- Ngươi quả nhiên là gian tế Yêu tộc phái tới.Châu Nhi run lên, rốt cục phục hồi tinh thần lại, cuống quít run giọng nói:- Cô gia, nô tỳ… nô tỳ không phải...Lạc Thanh Chu lạnh lùng nói:- Thành thật khai báo, là ai phái ngươi tới đây?Châu Nhi mang theo nức nở nói:- Cô gia, nô tỳ thật không phải...Lạc Thanh Chu nghiêm túc nói.- Thật không phải sao? Trừ phi ngươi mời cô gia ăn bánh bao nhỏ và bánh bao lớn một lần nữa, đặc biệt là bánh có nhân, chỉ có con người mới có thể làm. Nếu không, cô gia sẽ đưa ngươi cho quan phủ.- Khụ. Khụ khụ...Lúc này, trong phòng đột nhiên truyền đến một trận ho khan.Sắc mặt Lạc Thanh Chu biến đổi, không dám nói giỡn nữa, trả phi đao lại cho nàng, hỏi:- Nhị tiểu thư mấy đêm nay đều ho khan sao?Châu Nhi ngẩn người, mới nói:- Phải… tối hôm qua thì không, đêm trước mới ho.- Thuốc đã uống chưa?Lạc Thanh Chu lại hỏi.Châu Nhi ngơ ngác gật đầu:- Uống rồi, Thu Nhi nấu.Lạc Thanh Chu không nói gì nữa, thần sắc ngưng trọng đi vào trong phòng.Châu Nhi lại ngẩn người trong tiểu viện một lát, mới hốt hoảng trở lại trong phòng, đi vào phòng Tiểu Điệp và Thu Nhi.- Thu nhi, ngươi có biết làm bánh bao không?Thu Nhi tỉnh dậy từ giấc ngủ, mơ mơ hồ hồ nói:- Bánh bao gì cơ?Châu Nhi thấp giọng nói:- Chính là loại bánh bao cắn một miếng, nhân trào ra, chúng ta ở bên ngoài ăn qua.- À.- Ngươi có biết làm không?- Ngày mai rồi nói sau, sao ngươi lại đột nhiên muốn ăn cái này?- Là cô gia muốn ăn...- Ồ... Hả?Thu nhi đột nhiên tỉnh táo lại.Phòng bên cạnh.Tần nhị tiểu thư chỉ ho khan vài tiếng, liền ngừng lại.Nàng vẫn ngủ rất ngon, chỉ là sắc mặt tái nhợt hơn bao giờ hết.Lạc Thanh Chu đứng trước giường, đau lòng nhìn.Rạng sáng.Hắn đi đến Đông Hồ và gửi tin nhắn cho Nguyệt tỷ tỷ.Sau đó liền tiến vào Long cung, ở trong phòng tu luyện của Long Nhi luyện quyền pháp.Long Nhi yên lặng canh giữ ở ngoài cửa, không quấy rầy.Khi trời sắp sáng.Lạc Thanh Chu từ trong phòng tu luyện đi ra, hỏi:- Nguyệt tỷ tỷ còn chưa tới sao?Long Nhi lắc đầu, nói:- Nhưng tỷ tỷ gửi tin nhắn cho Long Nhi, nàng bảo công tử không cần lo lắng.Lạc Thanh Chu giật mình:- Chỉ nói một câu này?Long Nhi hơi nhíu mày nói:- Ừ, nói một câu này, Long Nhi cũng không rõ tỷ tỷ nói cái gì.Lạc Thanh Chu trong lòng âm thầm nói: Hẳn là chuyện thân thể bệ hạ và bảo bảo, xem ra Nguyệt tỷ tỷ đã đi hoàng cung.Dừng một chút.Hắn lại nói:- Đúng rồi Long Nhi, hạt quả và đoản côn kia, đã đưa cho nàng ấy chưa?Long Nhi gật gật đầu, nói:- Đêm công tử mang tới, tỷ tỷ cũng đã đến lấy.- Không có gì sao?- Không có, tỷ tỷ cầm rồi đi.Lạc Thanh Chu trầm tư một chút, nói:- Được rồi, Long Nhi, ngươi ngoan ngoãn tu luyện, ta cũng muốn tiếp tục bế quan tu luyện, thời gian không còn nhiều lắm.Long Nhi lưu luyến không rời, vẻ mặt kiều mị nói:- Công tử, Long Nhi...Lạc Thanh Chu nói:- Hiện tại trong cơ thể ta có rất nhiều năng lượng, lôi điện cũng là mạnh nhất và đầy đủ nhất.Long Nhi biến sắc, vội vàng nói:- Công tử, tu luyện quan trọng hơn, ngươi mau đi bế quan tu luyện đi, Long Nhi cũng phải bế quan.- ......Lạc Thanh Chu xoa xoa đầu nàng, không dừng lại nữa, xoay người rời đi.Xem ra ngoại trừ sư thúc, ai cũng sợ hãi.Cho dù là Long Nhi thường xuyên độ lôi kiếp, có được chân long chi huyết cùng thể phách, cũng không chịu nổi.Nữ đế càng không cần phải nói.Hắn gửi đi một tin, Nữ đế chỉ khóc mắng “Nghịch thần”.- Tư…
Chương 2827: Nguyệt tỷ tỷ, ta muốn giật điện ngươi, tiểu liếm cẩu bại lộ (1)
Loading next chapter...
End of available chapters
Use left/right arrow keys to navigate chapters