Trần Hằng nhìn quanh bốn phía, mới nhận ra chẳng biết từ lúc nào bản thân đã ở trong một cung khuyết hoa lệ.Minh châu anh lạc, bình phong vẽ khổng tước, dưới điện vang lên tiếng sênh ca du dương, hai hàng mỹ cơ đang múa theo tiếng nhạc, dáng vẻ uyển chuyển kiều diễm, rực rỡ như phi thiên thần nữ.Trong cung điện này, Hoài Ngộ động chủ đang ngồi ngay ngắn trên chủ tọa, nét mặt thoáng ý cười. Hai bên trái phải cạnh lão là luyện sư Thôi Vô Dược của Ngũ Quang tông và luyện sư Tạ Đàm của Hoa Thần phủ.Ngoài ba người này, còn có vài chỗ ngồi khác được xếp theo thứ tự, đều là Động Huyền luyện sư của các môn phái nhỏ.Người vừa lên tiếng chính là Tạ Đàm của Hoa Thần phủ.Chỉ nhìn tướng mạo, người này khoảng chừng hai mươi tuổi, mặt ngọc môi son, mắt sáng mày thanh, da trắng như tuyết, ra dáng một vị công tử phong lưu giữa chốn trần tục.Hắn ung dung phe phẩy một cây quạt xếp bằng đồi mồi vẽ vàng, trên mặt quạt vẽ mười hai mỹ nhân, người thì cao sang trí tuệ, người thì trong sáng diễm lệ, người thì hiền thục tĩnh lặng, người thì yêu kiều quyến rũ, người thì đầy đặn phong vận... Dù khí chất khác nhau nhưng ai nấy đều là tuyệt sắc giai nhân vạn người có một, dung mạo và dáng người được bút pháp công bút khắc họa sống động như thật, đến từng chi tiết nhỏ, dường như có thể khoan thai bước ra từ mặt quạt bất cứ lúc nào.Vẻ đẹp của họ khiến những mỹ cơ đang múa cũng phải lu mờ, như ánh đom đóm so với vầng trăng sáng.“Cây quạt xếp này là tác phẩm tâm đắc của luyện sư Đào Hàn của Hỗ Chiếu tông, vừa rồi ngươi cảm thấy mỹ nhân trên quạt có gì đó khác thường sao? Thần thức cũng nhạy bén đấy, xem như là một nhân tài trong giới luyện khí sĩ.”Tạ Đàm chợt nheo mắt, phe phẩy cây quạt rồi cười nói:“Chỉ cần rót chân khí vào quạt, niệm đạo chú quyết là có thể triệu hồi mười hai mỹ nhân này từ trên quạt ra, biến hóa y như người thật. Trong vòng ba canh giờ, tùy ngươi hành sự thế nào cũng không sao.Dù có chẳng may chết đi cũng chỉ hóa thành một luồng thần nguyên quay về mặt quạt, tốn thêm chút chân khí là lại triệu hồi ra được... Hơn nữa, những mỹ nhân này còn có thể đối địch nữa đấy, thế nào, có phải là một món đồ chơi thú vị không?”Hắn chỉ tay về phía Trần Hằng, thản nhiên nói:“Nếu ngươi vượt qua thí pháp, có duyên bái nhập Hoa Thần phủ, tu đạo dưới trướng ta, thì vật nhỏ này cứ xem như là quà gặp mặt của bản tọa.”Bái nhập môn hạ?Đây không chỉ có nghĩa là thu nhận vào sơn môn, mà còn là đích thân thu làm đồ đệ ư?!Các luyện sư khác nghe vậy đều kinh ngạc, sắc mặt mỗi người mỗi khác, không còn giữ được vẻ bình tĩnh.Trên chủ tọa, ánh mắt Hoài Ngộ động chủ thoáng tối sầm lại một cách khó nhận ra, nhưng chỉ vài giây sau, lão lại tươi cười rạng rỡ, như thể cũng được thơm lây.“Tạ Đàm bị điên gì thế? Thu người vào sơn môn đã là chuyện lạ rồi! Lại còn muốn đích thân thu đồ đệ?!”Bề ngoài lão vẫn hòa ái, nhưng trong lòng thì kinh ngạc không yên, thầm mắng:“Trần Hằng này thật sự là thiên túng kỳ tài đến vậy sao? Ngay cả Tạ Đàm, kẻ xuất thân từ thập nhị thế tộc cũng phải động lòng, muốn ưu ái? Nhưng trang Địa Khuyết Kim Chương của phu nhân lại cần luyện kẻ có thiên tư tuyệt đỉnh thành ma quyến mới tu thành được... Nếu Trần Hằng thật sự bị Tạ Đàm thu làm đồ đệ, vậy lão phu rốt cuộc có nên luyện hắn hay không...”Nếu luyện thành ma quyến, lỡ bị nguyên thần chân nhân của Hoa Thần phủ nhìn ra manh mối, chắc chắn sẽ chết không có chỗ chôn.Còn nếu không luyện.Thì lại vô cùng đáng tiếc...Phu nhân của lão sắp tu thành đạo thiên ma pháp kia rồi, một khi thành công là có thể thoát khỏi tầng khí cương trên đầu, rời khỏi cửu châu tứ hải này.Từ đó về sau như cá về với biển, như chim sổ lồng, không còn bị lưới vây giam cầm nữa.Trời đất bao la, mặc sức tung hoành, không cần phải chui lủi như chuột trong cống rãnh, lúc nào cũng lo sợ bị người ta giẫm chết.Trong lúc Hoài Ngộ động chủ còn đang do dự.Luyện sư của Huyết Liên tông không khỏi nhíu mày, cố nén giận, lên tiếng khuyên can:“Tạ sư huynh, việc này e rằng—”“Ta biết tiểu tử này đã giết không ít người của Huyết Liên tông các ngươi, nhưng đạo lý ưu thắng liệt bại cũng là một phần trong thiên địa định số, lòng dạ nên rộng rãi một chút, đừng so đo tính toán.”Tạ Đàm thản nhiên ngắt lời hắn: “Sau này Huyết Liên tông sáp nhập thành biệt viện của Hoa Thần phủ, mọi người đều là đồng môn, đừng làm mất hòa khí.”Luyện sư của Huyết Liên tông nghẹn họng, sắc mặt biến đổi mấy lần, nhưng cuối cùng vẫn đành bất lực chắp tay lui về chỗ ngồi, thậm chí còn cố nặn ra một nụ cười với Trần Hằng.“Thế nào? Tiểu tử, ý ngươi ra sao? Hoa Thần phủ là đại tông ở Nam Vực, Tạ mỗ lại xuất thân từ Trường Hữu Tạ thị trong thập nhị thế tộc. Tuy chỉ là chi thứ không được sủng ái, nhưng dù sao cũng là người của thập nhị thế tộc.”Tạ Đàm cũng không ngại tự vạch áo cho người xem lưng, hoàn toàn chẳng để tâm, chỉ khẽ phe phẩy quạt, nói:“Ta thấy tâm tính của ngươi rất hợp làm tu đạo chủng tử, hiếm có hơn là còn hợp tính với ta. Ngươi có muốn bái nhập môn hạ của Tạ mỗ hay không, hoàn toàn tùy vào ý ngươi.”Viên Dương Thánh nghe vậy hai mắt sáng rực, không khỏi nháy mắt ra hiệu với Trần Hằng.Ngoài hắn ra, gã tán tu sáu ngón tên Lộ Ngọc kia càng lộ rõ vẻ ngưỡng mộ.Lần này, ba vị trí đứng đầu của Hoài Ngộ động chính là ba người bọn họ.Trần Hằng và Viên Dương Thánh chia đều tinh khí trong bình sứ của Tần Hiến, cùng chiếm hai suất luyện khí.Mà Huyết Liên tông vào Hoài Ngộ động tổng cộng cũng chỉ có sáu vị trúc cơ chân tu, đã chết năm người, chỉ còn lại Mạc Xán thấy tình hình không ổn đã sớm chuồn đi, nên may mắn giữ được một mạng.Nhưng tinh khí mà Mạc Xán thu thập được cũng đều thuộc về Tần Hiến.Cứ thế, tán tu Lộ Ngọc lại vớ được món hời, với tu vi Trúc Cơ mà hiểm hóc chen chân vào ba vị trí đầu.Trong ánh mắt ngưỡng mộ hoặc phức tạp của những người này.Dù cho có dưỡng khí công phu, trong lòng Trần Hằng cũng chấn động, thoáng chốc thất thần.Thế này… đã thành công rồi sao?Hắn khổ tâm mưu tính, chẳng phải là muốn bái nhập một đại phái có phúc địa linh mạch, mưu cầu chân pháp, để chứng trường sinh hay sao?Vốn còn tưởng phải vào địa uyên sinh tử một phen để gom đủ tư liệu tu đạo tham gia một buổi “Hiệp Phương yến”, không ngờ chỉ trong vài ba câu nói mà con đường phía trước đã được định sẵn.
Chương 160: Trường Hữu Tạ thị (1)
Loading next chapter...
End of available chapters
Use left/right arrow keys to navigate chapters