Tống Như Phác bị đá văng ra nhưng vẻ mặt hớn hở vẫn không giảm. Hắn vừa định tiến lên trò chuyện thêm vài câu thì đã bị mấy con lệ quỷ mặt xanh nanh dài từ trong tiểu viên xông ra tóm lấy.Chẳng đợi hắn phân bua, chúng đã xông lên cho ăn một trận đấm đá túi bụi.Tống Như Phác bị đánh cho phải ôm đầu kêu la thảm thiết, liên tục xin tha, bọn chúng mới mất kiên nhẫn xốc hắn kẹp vào nách, hệt như ôm một bó củi.“Ta hiểu rồi! Các ngươi không phải chưa từng ăn thịt heo ngon, mà là cả đời này chưa từng nếm qua mùi vị thịt heo!”Tống Như Phác nhìn Trần Hằng đứng cách đó vài bước, vẻ mặt bình thản như thể chuyện không liên quan đến mình, trong lòng gào thét:“Châu ngọc ở ngay trước mắt, vì sao còn cứ bám riết lấy ta không buông? Dù hiện tại đã thành quỷ, cũng đâu đến nỗi mù quáng đến mức này? Chẳng lẽ không phân biệt được trắng đen sao?!”“Là tiểu thư muốn thành hôn với Tống Như Phác ngươi, chứ đâu phải lão thân…”Trường thiệt quỷ từ trong tiểu viên ung dung thong thả đi ra, liếc nhìn Trần Hằng một cái, sau một thoáng sững sờ, lại dời mắt sang Tống Như Phác, thở dài nói:“Cô gia, hôm nay là ngày thành hôn, lớn nhỏ quỷ vật trong phủ đều mong chờ ngày này đã lâu, tất cả đều đang đợi để được ăn một bữa huyết thực thỏa thích trong ngày đại hỷ này, ngươi đừng tự làm lỡ việc nữa!”Trường thiệt quỷ nhìn Tống Như Phác với ánh mắt âm hiểm, hung tướng lộ rõ:“Tiểu thư đã nhìn trúng ngươi, đó chính là phúc khí của ngươi!Ngươi dù không muốn thuận theo, muốn giở trò ma mãnh, cũng đừng chọn ngày hôm nay mà gây sự, làm lỡ bữa ăn của mọi người trong phủ! Nếu không tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!”Bọn lệ quỷ đang giữ Tống Như Phác đều hùa theo, đồng loạt cúi đầu nhìn chằm chằm hắn, thần sắc đầy vẻ hung tợn.Chỉ chờ Tống Như Phác dám mở miệng biện bạch thêm lần nữa là chúng sẽ nuốt sống hắn cho no bụng.“Ý định ban đầu của ta, cũng chỉ là muốn đến xin một chén tố tửu để uống, cớ gì lại gặp phải tai ương này?”Tống Như Phác nhất thời lòng như tro nguội:“Sớm biết thế này, ta đã co rúm trong động phủ chết sống không ra, để cho lũ nô tài khất sách nhi các ngươi tìm kiếm trăm năm cũng chẳng sờ được đến ngưỡng cửa…”Trường thiệt quỷ cười lạnh không nói, chỉ phất tay ra lệnh cho đám quỷ khiêng hắn về phòng tắm rửa trang điểm, thay y phục mới.Trần Hằng nhìn Tống Như Phác như một con heo bị trói bốn chân, sắp bị đặt lên phản thịt để giết mổ, miệng không ngừng kêu la thảm thiết, cũng ra sức giãy giụa.Nhưng chỉ qua vài hơi thở, tiếng kêu đã dần xa, hắn bị ném thẳng vào trong sương phòng.“Vị này là ai?”Trần Hằng quay sang hỏi Tử Oanh.“Tống Như Phác, cô gia mới lần này.”Tử Oanh không khỏi tỏ vẻ khó xử, cúi đầu xuống, khẽ nói:“Vị này cũng giống Bạch công tử, đều là cảnh tu không ăn huyết thực, thật trùng hợp.”Lần này Trần Hằng hóa danh là Bạch Đạo Toàn, tự xưng là lấy tên từ một cuốn cổ tịch, vì vậy Tử Oanh cũng thêm cái họ mà hắn tùy tiện bịa ra vào trước cách xưng hô cũ.“Vị Tống cô gia này dường như không muốn thành thân, nhìn bộ dạng hắn vừa rồi, còn có ý muốn kéo cả ta xuống nước sao?”Trần Hằng cười cười:“Dám hỏi Tử Oanh cô nương, trong chuyện này có ẩn tình gì chăng?”“Nào có ẩn tình gì? Chẳng qua là tiểu tử này tâm cao khí ngạo, với lại tiểu thư có lẽ về hình dáng… hơi hơi, chỉ kém một chút…”Tử Oanh lắc đầu, trên môi thoáng hiện nụ cười lạnh khó thấy, cũng không muốn nhiều lời, chỉ dẫn Trần Hằng đi xuyên qua tiểu viên, đình các rồi bước vào chính sảnh của trạch viện.Đập vào mắt là một cảnh tượng giăng đèn kết hoa, chiêng trống ồn ào náo nhiệt.Mà chính sảnh của quỷ trạch này tuy khá rộng rãi nhưng cũng không thể chứa nổi nhiều quỷ khách đến vậy.Thế là bên ngoài chính sảnh, trên khoảng bạch địa rộng như có thể phi ngựa, lại dựng lên mười hai chiếc đại hoa cái, bên trong mỗi chiếc đều trải địa y, bày biện yến tiệc.Lúc này, Trần Hằng dường như đến hơi muộn, không chỉ chính sảnh mà ngay cả mười hai bàn yến tiệc trên bạch địa cũng đã chật kín người.Đại quỷ tiểu quỷ chạy ngược chạy xuôi, bay loạn khắp nơi.Âm phong ào ạt, hắc vụ mịt mùng.Xích phát quỷ, hắc kiểm quỷ, ngưu đầu quỷ, điếu tử quỷ, nịch tử quỷ, đao lao quỷ, dạ đề quỷ, bồng đầu quỷ, cương quỷ, ôn quỷ, sản quỷ, phúc quỷ…Từng đám quỷ mị lưng gãy tay cụt, hoặc không chân, hoặc đứt đầu đang phóng túng vui đùa, ăn thịt uống máu, vô số tiếng nhai nuốt cùng tiếng cười lớn vang vọng khắp nơi, khiến không khí nhất thời trở nên âm u quỷ dị đến cực điểm.Trần Hằng thấy vậy cười khẽ một tiếng, chắp tay với Tử Oanh, cũng không nói thêm lời nào.Sau khi đảo mắt nhìn quanh một vòng, hắn liền tùy ý tìm một bàn yến tiệc còn hơi trống rồi ngồi vào.“Bạch công tử?”Tử Oanh thấy vậy khẽ nhíu mày, nàng vốn định dẫn hắn vào chính sảnh, nhưng thấy Trần Hằng đã tự mình chọn một chỗ ngồi thành thạo như vậy.Sau một thoáng chần chừ, nàng đành thôi.“Ngồi ở bạch địa ư? Cũng tốt… Xung quanh tuy toàn là lũ cô hồn dã quỷ chẳng ra thể thống gì, nhưng cũng cách xa tiểu thư, xem như là chuyện tốt.”Tử Oanh thầm nghĩ:“Với tính cách ngang ngược của tiểu thư, nếu thấy Bạch công tử, nói không chừng lại tranh giành với ta. Chỉ hận rằng thân phận ta thấp hèn, sao tranh lại nàng…Kéo dài được ngày nào hay ngày đó, tốt nhất là đợi ta chơi chán rồi hãy đưa Bạch công tử cho tiểu thư!”Nghĩ đến đây.Trong lòng nàng không khỏi dâng lên một ngọn lửa giận.Không chỉ một lần…Những tiểu tình lang mà nàng để mắt tới đều bị Nhạc tiểu thư cưỡng đoạt, còn chưa kịp chơi cho thỏa thích đã bị cướp đi.Những thứ hàng đã bị vấy bẩn như vậy, dù sau đó có được trả lại nguyên vẹn, Tử Oanh cũng ghét bỏ dơ bẩn, dứt khoát một ngụm nuốt chửng, coi như điểm tâm khô nhắm rượu.Cứ lặp đi lặp lại vài lần như vậy, ngay cả trong lòng nàng cũng dấy lên một cảm xúc khó nói thành lời.Nếu không phải kiêng dè hung uy bao năm của Sơn Hồ công và Phi Hoa bà bà, một chút cũng không dám chống lại.Tử Oanh chỉ hận không thể dùng trăm ngàn cực hình tra tấn Nhạc tiểu thư một lượt, rồi từng ngụm từng ngụm nuốt sống nàng ta.“Nhìn Bạch công tử thể trạng không mấy cường tráng, hẳn cũng là kẻ không chịu được giày vò. Dù sao thì chén canh đầu tiên hôm nay Tử Oanh ta uống chắc rồi, Thiên vương lão tử cũng đừng hòng cướp!”
Chương 251: Âm khí thấu xương, quần quỷ tề tựu (1)
Loading next chapter...
End of available chapters
Use left/right arrow keys to navigate chapters