Chương 255: Đổ! Đổ! Đổ! (3)

Một vài con quỷ vật như cao hoang quỷ tuy mơ hồ nhận ra điều bất thường, nhưng cũng không mấy để tâm.Đến khi Nhạc tiểu thư đột nhiên ra tay, dùng thủ đoạn tàn độc giết chết xích mi tam quỷ, quần quỷ đang lúc tâm thần chấn động, càng chẳng buồn để ý đến chút hơi ẩm này.Đến lúc này, thận khí đã lặng lẽ xâm nhập vào cơ thể của quần quỷ.Chỉ cần Trần Hằng ra lệnh bằng một ý niệm là có thể kéo chúng vào huyễn cảnh vô biên, khiến ý thức hoàn toàn chìm đắm.Trong lúc hắn đang tính toán, mấy tên quản sự phụ trách xướng lễ đã hớn hở đi tới bàn bên cạnh Trần Hằng, bắt đầu hung hăng đòi tiền chuộc mạng của đám quỷ vật ở đó.Cao hoang quỷ và trường quỷ đều hoảng loạn, luống cuống tay chân.Ánh mắt hai con quỷ vật lóe lên, sau vài giây do dự, chúng đột nhiên gầm lên một tiếng rồi đồng loạt nhìn về phía Trần Hằng.“Hiền đệ là cảnh tu phải không?”Cao hoang quỷ cười gằn một tiếng, dí đầu lại gần.“Cảnh tu không ăn huyết thực?”Trường quỷ trầm giọng hỏi tiếp.“Đúng vậy.” Trần Hằng cười nói.“Cảnh tu khác với triệu tu chúng ta, chẳng có chút khí tanh hôi nào, đúng là món điểm tâm khô thượng hạng! Dù không bằng huyết thực thịt người, nhưng cũng rất hợp để nhắm rượu!”Cao hoang quỷ liếm mép:“Lão ca ta đây nghèo kiết xác rồi, trên người cũng chẳng có tiền tài gì, hay là hiền đệ nhường cho ta hai cái chân đi, ta còn mang đi dâng cho Nhạc tiểu thư.”“Ta muốn hai cánh tay của hiền đệ, và thêm chút thịt non ở eo bụng.”Trường quỷ vội vàng lên tiếng, lại bồi thêm một câu:“Hiền đệ đừng trách ta, có trách thì trách Nhạc tiểu thư ấy, ngu huynh cũng chẳng muốn giết ngươi đâu, đều là bất đắc dĩ cả thôi!”Cuộc nói chuyện giữa hai con quỷ chẳng hề che giấu.Bất chợt, vô số quỷ vật đều âm hiểm nhìn sang, ác ý không cần nói cũng rõ!“Đâu chỉ có thế, tiểu đệ cũng có chút gia tài.”Dưới ánh nhìn của vô số cặp đồng tử trắng dã, Trần Hằng vỗ tay một cái, thản nhiên nói:“Vậy xin cho phép ta thay hai vị dâng lên lễ vật.”Chẳng những cao hoang quỷ và trường quỷ kinh hãi, mà chúng quỷ đều biến sắc.Ngay cả Nhạc tiểu thư cũng không khỏi liếc mắt nhìn sang, vừa nhìn thấy tướng mạo hắn, liền ngẩn người, ánh mắt lập tức trở nên nóng bỏng.“Hiền đệ nói là lời thật ư?”Cao hoang quỷ nhảy cẫng lên, mừng rỡ ra mặt.“Đương nhiên là thật...”Trần Hằng khẽ nói:“Chủ nợ và kẻ mắc nợ đều chết cả rồi, món nợ này chẳng phải sẽ tự nhiên được xóa sạch hay sao?”Còn chưa đợi cao hoang quỷ và trường quỷ kịp hiểu ra.Hắn liền thong dong phất tay áo đứng dậy, y phục trắng hơn tuyết, tựa như một con bạch hạc muốn vỗ cánh bay lên giữa đầm sen, chậm rãi làm gợn lên những gợn sóng li ti khắp mặt ao, mang theo một vẻ thanh nhã và ung dung khôn tả.Giữa vòng vây của chúng quỷ, hắn mỉm cười thu lại ánh mắt, chậm rãi giơ hai tay lên, vỗ nhẹ ba tiếng.“Đổ! Đổ! Đổ!”Trần Hằng nói.“Ý gì đây ——”Cao hoang quỷ không hiểu ý hắn.Khoảnh khắc kế tiếp, liền đột nhiên trợn trắng mắt, ngã vật xuống từ trên bàn.Bịch!Bịch!!Chúng quỷ đều đồng loạt ngất đi, không phát ra thêm tiếng động nào, tựa như lúa sau mùa gặt, ngã rạp xuống đất từng hàng từng hàng!“Ngươi...”Nhạc tiểu thư kinh hãi biến sắc: “Ngươi là tu sĩ chính thống tiên đạo ư?!”Sắc mặt và giọng nói của nàng đều trở nên nghiêm nghị, một tay nắm chặt âm đấu tác.Nhưng đồng thời, chỗ nàng đứng dường như có chút không vững, trước mắt cũng hơi hoa lên.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters