Chương 278: Tìm người (3)

“Hỗ Chiếu tông đã có chân thân của ta lo liệu, ta đến đó làm gì?”“Vậy ngươi thả ta ra, hoặc đưa ta đến Hỗ Chiếu tông, để ta thỏa sức hấp thụ huyết khí, âm sát khí! Bị giam cầm trong mắt ngươi không được tự do, thế này là cái dạng gì!”Huyết ảnh gào lên: “Đang yên đang lành, sao đột nhiên lại mang ta đến phân thân này của ngươi, tiểu tử nhà ngươi đang giở trò quỷ gì thế!”Trần Anh không hề ngẩng đầu, chỉ lật một trang sách, nói:“Ngươi cũng biết, chân thân của ta còn đang làm quen với Nguyên Từ Kim Quang Cầu, không thể rời đi được. Mà nếu Ngải Giản là kẻ cổ hủ, cho rằng ta là một tặc tử Ma môn, không muốn thông đồng làm bậy, lại còn liên kết với Tư Mã Linh Chân và Hầu Ôn, đến lúc đó, chính là đất dụng võ của ngươi rồi!”Hắn vừa nói vậy, huyết ảnh lập tức hiểu ra, cất lên tiếng cười quái dị.“Hiểu rồi, ngươi sợ linh thân này không đánh lại ba người bọn họ liên thủ chứ gì? Muốn ta làm hộ đạo nhân cho ngươi đây mà! Ha ha ha ha ha! Bản đại gia quả nhiên cử thế vô địch!”Đạo huyết ảnh dường như cực kỳ khoái trá, nhanh chóng lượn vài vòng trong con ngươi của Trần Anh rồi nói: “Vậy Ngải Giản có ký pháp khế không?”“Hắn còn đường lui nào khác sao?”Thấy giọng điệu của Trần Anh chắc chắn như vậy, huyết ảnh lại không hiểu: “Hắn dù sao cũng xuất thân từ Thượng Ngu Ngải thị, cho dù vô vọng trở lại Ngọc Thần phái, chẳng lẽ không thể về tộc tu đạo sao?”“Ngươi chưa nghe qua cảnh ngộ của Ngải Giản sao, người này dù có chết cũng sẽ không chịu trở về Ngải thị đâu.”Trần Anh cười một cách khó hiểu nhưng không giải thích cặn kẽ.Thu phục được Ngải Giản về dưới trướng, không nghi ngờ gì chính là đã thu nạp được một kiếm tu có sát lực vô cùng cho tương lai.Kiếm đạo cảnh giới thứ tư – Thân kiếm như nhất!Dù không bằng Hòa Lập Tử đã tu thành kiếm khí lôi âm, thì cũng là một nhân vật đáng gờm.Mà Trần Anh đã quyết lấy Trần Ngọc Xu làm mã thủ thị chiêm thì phải dốc toàn lực, võng la vũ dực, vì hắn mà làm việc, hơn nữa còn phải làm cho thật tốt đẹpPhải biết, người phục vụ dưới trướng Trần Ngọc Xu không chỉ có một mình Trần Anh.Trần Tộ, Trần Tấn, Trần Đạo Chính, Trần Thiền…Những kẻ này đều là đối thủ tranh công với hắn!Trong tình cảnh như vậy, hắn sao có thể không chiêu mộ nhân kiệt khắp các châu để làm lớn mạnh thế lực?Điều này chẳng khác nào cảnh hoàng tử đoạt đích trong thế tục –Chỉ có kết giao đảng vũ rộng khắp, tuyển chọn trảo nha chi sĩ, mới có thể dùng để tranh đấu, không bị kẻ khác hãm hại giữa đường, tiện bề tích súc đại chí!Trong lúc Trần Anh đang thầm tư lự.Bỗng nghe một tiếng phi không, sau đó là một luồng hương khí phức úc phân phương xộc thẳng vào mũi.“Chủ thượng, Uất La Tiên phủ có truyền tin đến.”Một giọng nữ cất lời.“Là ai?”Trần Anh vung tay: “Lại là về Trần Tuyên Võ và Viên Dương Thánh kia sao?”Giọng nữ lại vang lên: “Lần này không chỉ có vậy, còn thêm một cái tên nữa. Uất La Tiên phủ muốn Chủ thượng cũng đưa một người tên Trần Hằng ra thiên ngoại.”Câu nói này khiến Trần Anh chau mày.Hắn khép thư quyển trong tay lại, ngẩng đầu hỏi:“Khoan đã, Trần Hằng? Lạ thật, bọn họ nghe được cái tên này từ đâu?”……

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters