Nhưng vào Trường Doanh viện cũng không có nghĩa là từ nay về sau có thể kê cao gối ngủ yên, an ổn tu hành.Chưa kể đến những ân oán tai họa mà Trần Ngọc Xu đã gây ra.Chỉ riêng việc ban thưởng của Trường Doanh viện.Mỗi tháng, sau khi được mấy vị thượng sư kiểm tra công hành, chỉ những đệ tử đạt yêu cầu mới được đại chấp sự trong viện phân phát các loại linh vật ngoại dược như đan mẫu sa để khen thưởng công hành.Nhưng số lượng ban thưởng này cũng không phải vô tận, cuối cùng vẫn có giới hạn.Ví như số đan mẫu sa mà Trần Hằng nhận được, nhiều nhất cũng chỉ đủ để hắn tu thành ba khẩu nhật tướng chi khí trong thượng huyền huyệt, sau đó sẽ không thể tiếp tục được nữa.Mà vật phẩm ban thưởng của Trường Doanh viện trước nay chỉ phát một tháng một lần.Nếu hắn cứ như vậy, không làm gì cả, chỉ dựa vào đồ ban thưởng để tu hành.Trần Hằng muốn tu luyện đủ ba mươi sáu khẩu nhật tướng chi khí trong thượng huyền huyệt, ít nhất cũng phải mất trọn một năm khổ công!Nhưng sau khi tu luyện đủ nhật tướng chi khí.Lại còn phải tu ra hai mươi bốn khẩu nguyệt tàng chi tinh.Cứ thế này.Thời gian để thành tựu Trúc Cơ tam trọng lại phải kéo dài thêm không ít…Mà ngày Quân Nghiêu thọ tận tọa hóa đã gần kề.Trần Hằng biết rõ.Nếu Quân Nghiêu tọa hóa, hắn xem như mất đi chỗ dựa lớn nhất trong Ngọc Thần phái.Khi ấy, đám người thế tộc hoặc mấy vị trưởng lão của Ngọc Thần thượng tông từng bị Quân Nghiêu đè nén, ắt sẽ nảy sinh dị tâm, cấu kết với nhau để ra tay với hắn.Có lẽ không chỉ là thủ đoạn mờ ám nữa.Đến nước đó.Muốn xử lý một kẻ không thân phận, không bối cảnh như hắn, thực sự dễ như trở bàn tay.Ngay cả việc ra tay ngay trên mặt sáng cũng không phải là không thể!Mối lợi hại trong đó, Trần Hằng tự nhiên hiểu sâu sắc.Thân ở trong tình thế hiểm nghèo, tuyệt không cho phép hắn yên ổn chờ đợi linh vật trong viện hạ tứ để tu hành.Chỉ có thể ở trước khi Quân Nghiêu tọa hóa.Nâng cao tu vi, cố hết sức mình đề cao thân phận địa vị ở hạ viện, mới có hy vọng né tránh được phần nào khi sát kiếp cuối cùng ập đến.Còn về việc làm sao để kiếm đủ đan mẫu sa để tu hành, và làm thế nào để nâng cao thân phận địa vị của mình.Trong lòng Trần Hằng đã có sẵn kế sách.Mưu tính đó tuy táo bạo, trong mắt người khác xem ra vô cùng nguy hiểm.Nhưng nếu thành công.Hắn ắt sẽ một lần gây chấn động, uy chấn Trường Doanh!Thậm chí là khiến tứ đại hạ viện đều phải nghe danh Trần Hằng hắn!“Tính mệnh song tu huyền lại huyền, đáy biển hồng ba giá pháp thuyền, sinh cầm hoạt tróc giao long thủ, mới hay thợ khéo chẳng hư truyền!”Trần Hằng nội quan tự xét.Thấy trong thượng huyền huyệt có ba khẩu nhật tướng chi khí đang yên lặng ẩn mình, rực rỡ trong sáng, chói lọi phi thường, tựa như ba con rùa lớn ở Đông Hải, lại giống như lửa Côn Ngô.Không khỏi cao hứng ngâm dài một tiếng, cười lớn phất tay áo rồi bước ra ngoài.Khi vén rèm lên.Bước ra khỏi gian nội thất mà hắn tĩnh tu.Trước mắt là một khung cảnh tươi đẹp với liễu xanh như gọt, rêu biếc hoa rơi.Ngoài cửa là một hồ nước thanh nhã rộng chừng một mẫu, trong hồ xây một đình nhỏ, có cầu gỗ nối liền, ánh hoa bóng cây soi bóng xuống mặt hồ, thỉnh thoảng gió thổi gợn sóng, bóng cây um tùm lay động theo làn nước, tạo nên một vẻ đẹp tĩnh lặng đầy thú vị.Còn về những lầu son gác tía, hành lang quanh co thì càng không cần phải nói.Trần Hằng khẽ dừng bước, ánh mắt thản nhiên quét về phía trước.Lúc này.Dường như nghe thấy tiếng động.Một lão bộc tóc bạc trắng vội dẫn theo mấy gã tôi tớ, từ sảnh trước chạy ra, cúi người hành lễ với Trần Hằng.“Lang quân cuối cùng cũng xuất quan rồi, chúc mừng đạo hạnh của người lại có thêm tinh tiến! Chẳng hay người có đói bụng không? Có cần lão nô chuẩn bị chút thức ăn không?”“Người tu đạo chúng ta có thể xan hà ẩm lộ, không cần đến cơm nước phàm tục.”Trần Hằng nghe vậy thì mỉm cười, lắc đầu nói.Nơi ở bốn lớp sân trước sau mà hắn đang ở này là tinh xá tu hành do Trường Doanh viện đặc biệt xây cho các nhập thất đệ tử.Còn lão giả và mấy gã tôi tớ trước mặt cũng là do trong viện sắp xếp, đến để quét dọn nơi ở, lo liệu việc vặt cho hắn.“Trong mấy ngày ta bế quan, có ai đến tìm ta không?”Trần Hằng hỏi.“Mễ lang quân của Cam Hy phong từng đến mấy lần, nhưng thấy lang quân đang bế quan nên đã để lại một bức thư rồi rời đi.”“Ồ? Là Mễ Hội sao?”Trần Hằng nghe vậy bèn giơ tay chiêu một cái, hút một thanh kim kiếm vào tay, đoạn khẽ miết nhẹ, xóa đi ấn ký chân khí của Mễ Hội rồi lấy phong thư gắn trên thân kiếm xuống xem.Thấy trong thư không đề cập chuyện gì quan trọng, chỉ là những lời hỏi thăm thông thường, còn hẹn một ngày đến viếng thăm.Trần Hằng xem xong, chỉ gật đầu rồi cất thư vào trong tay áo.Hắn đến Trường Doanh viện tu đạo mới được sáu bảy ngày.Ngoài việc được khảo hạch công hành và nhận một lần viện trung hạ tứ ra, hắn cũng chưa từng kết giao với đồng đạo nào trong viện.Duy chỉ có Mễ Hội này là một ngoại lệ.Người này là thân tộc của trưởng lão Mễ Cảnh Thế của Ngọc Thần thượng tông, nghe nói quan hệ còn chưa ra khỏi năm đời, hai bên có mối liên hệ không hề tầm thường.Có lẽ cũng là do được Mễ Cảnh Thế nhắc nhở.Mễ Hội đối với Trần Hằng có thái độ cực kỳ khiêm tốn, vô cùng thân thiện, còn đặc biệt kể không ít chuyện bí mật trong hạ viện, để tránh sau này Trần Hằng sơ sẩy rơi vào bẫy ngầm.Mối nhân tình này, Trần Hằng đã ghi nhớ.“Hồng quản sự, ta sắp tới kinh các trên Tần Vọng phong để đọc đạo thư, nếu Mễ sư huynh đến tìm ta trong khoảng thời gian này, các ngươi cứ dùng phù lục báo cho ta một tiếng là được.”Trần Hằng nhìn lão bộc, nói.Lão bộc này tự xưng tên ở thế tục là Hồng Khang, Trần Hằng cũng thuận theo tự nhiên, gọi lão là Hồng quản sự.Ban đầu, lão bộc này còn một mực từ chối, vô cùng hoảng sợ, chỉ nói Trần Hằng cứ gọi thẳng tên họ của lão là được, vạn lần không dám nhận thêm bất kỳ xưng vị nào.Nhưng về sau, vẫn bất an mà chấp nhận.Mỗi khi Trần Hằng gọi lão là Hồng quản sự, trên gương mặt già nua lại không nén được niềm vui thoáng qua, khó mà che giấu.Mà Hồng quản sự tuy là tạp dịch do đạo viện sắp xếp cho Trần Hằng, nhưng tốt xấu gì cũng có chút tu vi, là một luyện khí lão tu, nếu không thì mấy tên phó đồng này cũng sẽ không tôn lão làm đầu, nghe theo sự quản thúc của lão.
Chương 399: Sóng lớn dưới biển cưỡi pháp thuyền (2)
Loading next chapter...
End of available chapters
Use left/right arrow keys to navigate chapters