Chương 413: Tỷ đấu (2)

Tự biết mưu kế đã thành, hắn không khỏi khẽ cười một tiếng.Hắn muốn dựa vào việc dương danh để tự bảo vệ mình.Tin tức hắn dùng sức một người yêu chiến các thế tộc trung nhân.Đương nhiên phải truyền đi càng rộng, càng có nhiều người biết đến thì mới đạt được mục đích cơ bản, cuối cùng mới có thể nhận được nhiều lợi ích nhất!Mà không ngoài dự liệu.Sau khi Mễ Hội liên tiếp phát ra hàng trăm pháp tấn.Chuyện này không chỉ trong Trường Doanh viện không ai không biết, không ai không hay.Hôm nay Trần Hằng phóng mắt nhìn ra, thấy tín vật đeo trên người một số kẻ đến quan chiến có sự khác biệt về hình dáng và màu sắc so với “Hoè Tự phù bài” của các nhập thất đệ tử Trường Doanh viện, tuyệt đối không phải là cùng một thứ.liền biết không chỉ có mỗi Trường Doanh viện.Ngay cả ba viện Thanh Dương, Bạch Thương, Huyền Anh.Cũng có kẻ hiếu sự nghe tin, không quản ngại đường xa mà đến Kim Đình sơn để quan sát trận chiến này…“Hai ba tinh đẩu rơi trước ngực, mười vạn non cao xanh dưới chân!”Trần Hằng quét mắt nhìn bốn phía, ánh mắt sắc như điện.Giờ phút này hắn đang ở trên tuyệt đỉnh Bạch Thạch phong, biển mây mênh mông lượn lờ bên cạnh, mờ ảo vô định.Phảng phất như chỉ cần hắn giơ tay lên.Là có thể chạm tới hư màn, đâm thủng thiên quan!Trong lòng Trần Hằng bỗng dâng lên một luồng hào khí, hắn nhìn những luồng độn quang do Khương Thông Nguyên và đám người hóa thành, thầm nghĩ:“Lấy sức mạnh để đoạt, giữ vững bằng chính nghĩa, trận chiến này, ta có thể xưng bá!”…………Vài hơi thở sau.Đợi Khương Thông Nguyên và đám người cũng đáp xuống Bạch Thạch phong.Trong đám đông.Mới có một vị đại chấp sự mặc áo bào tím, khí vũ hiên ngang, chậm rãi bước lên pháp đài, trên tay cầm một tấm kim bảng.“Trần sư đệ, ta tên Tạ Lỗ, là tài phán chính của trận tỷ thí lần này.”“Trường Hữu Tạ thị?”“Chính xác.”Tạ Lỗ cầm kim bảng, cười mà như không cười, ánh mắt lóe lên, ẩn chứa một tia hàn ý.“Mời.”Trần Hằng cũng lười nhiều lời với hắn, chỉ nhàn nhạt nói.Hắn biết mưu tính của Khương Thông Nguyên khi để Tạ Lỗ, một người xuất thân thế gia, làm tài phán chính cho trận tỷ thí hôm nay.Việc chủ trì này.Chắc chắn sẽ có sự thiên vị…Nhưng dưới sức mạnh tuyệt đối, mọi quỷ vực kỹ xảo mà đám người thế gia này thi triển đều sẽ trở nên vô dụng!Vừa rồi, lúc còn ở Chính Hợp phong nghe Thẩm Viện Chi giảng pháp.Trần Hằng đã âm thầm thôi động kim thiền, khắc ấn toàn bộ đối thủ vào trong tâm tướng và giao đấu sơ qua với bọn họ một trận.Ngoại trừ Vương Điển và Khương Đạo Liên.Những kẻ còn lại đều là thổ kê ngõa khuyển, không đáng nhắc tới!Bọn họ dù tu hành huyền công cao diệu trong tộc, có đạo thuật thượng thừa trong người, cũng không thể phát huy hết năng lực.Chỉ biết làm theo sách vở, rập khuôn máy móc, vô cùng thiếu kinh nghiệm sinh tử thực chiến.Ngay cả Vương Điển kia cũng không ngoại lệ…Người này tuy từng ở Bắc Hải thôn hồng hà, đắc thần hỏa, có được đại tạo hóa, sát lực mạnh đến kinh người!Nhưng Trần Hằng đã ở trong Nhất Chân Pháp Giới, đích thân tìm ra được vài điểm yếu của hắn.Đánh bại Vương Điển không phải là chuyện gì khó khăn.Ngược lại, sau trận chiến này, hắn còn có thể dùng tâm tướng của Vương Điển để luyện tập nhiều lần trong Nhất Chân Pháp Giới.Từ trong nguyên linh của hắn.Đoạt lấy môn tu hành chi đạo thần hỏa kia!Đến lúc đó.Cái gọi là cơ duyên tạo hóa của Vương Điển, chưa chắc đã không thể trở thành cơ duyên tạo hóa của Trần Hằng hắn!Nhưng dù Trần Hằng xem đám người thế gia này như cỏ rác, không đáng để tâm.Thì duy chỉ có một Khương Đạo Liên.Là hắn phải cẩn thận đối phó, hành sự dè dặt…Lúc này.Tạ Lỗ cầm kim bảng thấy Trần Hằng rõ ràng biết thân phận thế gia của mình mà chẳng hề để tâm, trong lòng ngoài kinh ngạc ra cũng không khỏi thầm mắng thụ tử cuồng vọng.“Hừ, cứ ra vẻ bình tĩnh đi, để xem lát nữa ngươi khóc thế nào còn chưa biết đâu!”Tạ Lỗ thầm cười nhạo.Sau đó.Hắn lại tươi cười nhìn Trần Hằng một cái, rồi nhanh chóng thu lại ánh mắt, lập tức giơ kim bảng lên, cất cao giọng hô:“Thời khắc đã đến, nếu hai bên đều không có dị nghị, vậy bản chấp sự sẽ khởi động cấm chế pháp đài. Nói trước, lần này chỉ là—”Chỉ là lời của Tạ Lỗ mới nói được một nửa thì đã bị một tiếng cười dài cắt ngang.“Lần này chỉ là cuộc so tài thông thường giữa các đồng môn, tuyệt đối không can thiệp đến tính mạng an nguy. Nếu kẻ nào dám mang tâm địa hiểm độc, muốn ra tay hãm hại trong lúc tỷ đấu thì đừng trách bản chân nhân không nương tay!”Tạ Lỗ nghe vậy trong lòng chấn động mạnh, vội vàng quay đầu nhìn lại.Chỉ thấy ở chủ phong Việt Dương phong của Kim Đình sơn, bỗng nhiên gió cuộn mây vần, linh cơ gào thét dữ dội.Nhìn từ xa.Chỉ thấy một pháp tướng xích đồng đại đỉnh bên ngoài hình tròn, bên trong hình vuông đột ngột chấn vỡ hư không cương vân, chống trời đỡ đất, cao chừng trăm trượng, sừng sững như một ngọn núi cao!Mà trong miệng đỉnh, hỗn độn hỏa mang cuộn trào, tiếng gầm thét ầm ầm không dứt.Tựa như bên trong đang ẩn chứa một thế giới hồng mông thiên địa chưa được khai hóa, vô cùng hoang sơ nguyên thủy…“Đệ tử cung nghênh giám viện lão sư.”Tạ Lỗ giật nảy mình, vội vàng cúi người hành lễ về phía xích đồng đại đỉnh.“Cung nghênh giám viện lão sư.”Các đệ tử và chấp sự của Trường Doanh viện cũng đồng loạt cúi đầu.Ngay cả những người của ngoại viện đến quan chiến trên không trung cũng không ngoại lệ.“Không cần đa lễ.”Từ phía xích đồng đại đỉnh truyền ra giọng nói ôn hòa của Trường Doanh giám viện Kiều Dự:“Tạ chấp sự, trận tỷ đấu lần này sẽ do bản chân nhân đích thân làm tài phán chính, ngươi lui xuống đi.”“Vâng, vâng… Đệ tử xin tuân pháp chỉ.”Tạ Lỗ không dám hó hé nửa lời, sau khi cúi người hành lễ liền vội vã lui khỏi pháp đàn.Nhưng sau lưng hắn, lông tơ đã dựng đứng, mồ hôi tuôn như suối.“Kiều Dự điên rồi sao?! Kẻ này nhận ân huệ lớn như vậy từ Tạ thị, vậy mà giờ lại nhảy ra phá đám! Ta nhất định phải bẩm báo tộc chủ! Tuyệt không để yên cho hắn!”Tạ Lỗ gào thét trong lòng.Cảnh tượng Kiều Dự đích thân hiển thánh ra mặt này không chỉ khiến đám người của thế gia kinh ngạc và nghi ngờ.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters