Chương 440: Nam Minh Ly Hỏa (2)

Khương Đạo Liên vừa dứt lời.Trần Hằng lắc đầu, bất giác bật cười.Nếu không có gì ngoài ý muốn, lúc Vương Điển nhận được cơ duyên của Tổ Lạp, hắn vẫn chỉ là một kẻ phàm tục.Với thân xác yếu ớt không chút linh khí đó, hắn trước hết phải sống sót qua sóng to gió lớn trên biển, sau đó lại tình cờ mở được một ẩn phủ của đại năng. Chẳng biết rốt cuộc hắn đã làm thế nào, thật đúng là kỳ diệu.Vận may như vậy, quả thật thế gian hiếm thấy…“Nếu đã nhận được ẩn phủ của Tổ Lạp, vậy chuyện về cổ dị nhân kia hẳn là lời đồn thất thiệt rồi?”Hắn nhìn Khương Đạo Liên, hỏi.“Cái gọi là cổ dị nhân chẳng qua chỉ là một đạo tàn niệm của Viêm Minh đại sư Tổ Lạp. Sau khi khiến Vương Điển lập lời thề, tàn niệm đó đã tan thành mây khói, từ đó vẫn lạc. Còn về việc vì sao lại chọn Vương Điển, chỉ có thể nói là thiên số khó lường, ta cũng không thể suy đoán. Có lẽ đạo tàn niệm đó của Tổ Lạp đã chờ đợi quá lâu, đến lúc dầu cạn đèn tắt, nên đành phải tùy ý chọn một người, cũng chưa biết chừng.”Khương Đạo Liên cười khẩy một tiếng, vẻ mặt khôn lường:“Cái thứ may mắn ngút trời, tình cờ gặp vận tốt như hắn, sao xứng làm chấp chủ của Nam Minh Ly Hỏa? Bao nhiêu năm trôi qua, cũng chỉ vừa mới nhập môn, có sự trợ giúp của Khương thị mà ngay cả tiểu thành cảnh giới cũng chưa đạt tới, đúng là trò cười.Ngươi mà thật sự coi hắn là đại địch trong lòng, thì ta cũng xem thường ngươi quá rồi...”Bên tai, giọng nói của Khương Đạo Liên vẫn tiếp tục vang lên.Nhưng Trần Hằng đã biết được điều mình muốn biết nhất, tâm trí hắn thả lỏng, chìm vào suy tư.Tương truyền Vương Điển từng gặp được cơ duyên của một cổ dị nhân ở Bắc Hải, uống hồng hà, nhận được thần hỏa.Hồng hà là thần khí chi tinh ngưng tụ từ nguyên thần dịch mã, không chỉ thay đổi căn cốt và tu đạo thiên tư, biến Vương Điển thành bậc tuấn hiến kỳ tài, mà còn âm thầm bồi bổ nhục thân của hắn, khiến nó dần cứng hơn cả kim thiết, đến độ phi kiếm tầm thường cũng khó bề gây tổn thương, quả là vô cùng quý giá!Còn thần hỏa...Chính là tu hành chi đạo của Nam Minh Ly Hỏa.Về phần cổ dị nhân, đó chẳng qua cũng là tam sao thất bản, chứ không phải đại năng tiền bối nào, mà chỉ là một đạo tàn niệm của Viêm Minh đại sư Tổ Lạp, nay đã sớm tan biến.Vậy thì...“Vậy là, ta có thể yên tâm tu luyện Nam Minh Ly Hỏa rồi!”Trần Hằng thầm mỉm cười, tự nhủ.Trong thập đại thần hỏa, Nam Minh Ly Hỏa nổi danh vì sự chí dương chí liệt, thậm chí có thể xem là loại có sát lực mạnh nhất.Nếu luyện thành được pháp này, chắc chắn sẽ có thêm một thủ đoạn hộ đạo nữa!Hơn nữa, Viêm Minh đại sư Tổ Lạp trước khi tọa hóa đã bố trí mười sáu ẩn phủ tại Tư Đô thiên.Vậy thì sau này, lúc thi triển pháp này trước mặt mọi người, hắn cũng có sẵn một cái cớ để che giấu!“Được rồi, chuyện của Vương Điển cũng chẳng có gì đáng bàn, những gì cần nói ta đều đã nói hết. Bây giờ, chúng ta bàn chuyện sau này đi.”Đúng lúc này, giọng Khương Đạo Liên lại vang lên.Trần Hằng thấy nàng từ trong ống tay áo lấy ra một tờ pháp khế kim chỉ. Hắn nhận lấy xem, thấy trên đó chẳng qua là vài điều khoản thủ vọng tương trợ, hỗ vi viện thủ, bèn mỉm cười mà không nói gì.Nhưng khi đọc đến mấy dòng cuối cùng trên pháp khế.Đuôi mày hắn khẽ nhướng lên, vẻ mặt trở nên đầy ý vị.“Chỗ này viết sai rồi sao? Ngươi chắc chắn muốn chuẩn bị bảo tài và tư lương tu hành cho ta ư? Không nhầm đấy chứ?”“Khương thị ta là thế tộc hào phú, phụ thân ta lúc sinh thời lại là một đại chân quân thuần dương cảnh giới. Dù người đã mất, di trạch để lại vẫn không ít, chu cấp cho một tu sĩ Trúc Cơ nhỏ nhoi như ngươi thì có gì khó?”Khương Đạo Liên thản nhiên đáp:“Trần sư đệ, ta khuyên ngươi đừng vội mừng. Cứ đọc hết điều kiện của ta đi, rồi hẵng nói.”“Ngươi muốn sau này nếu ta tu đạo thành tài, phải dốc sức giúp ngươi giết vị tộc chủ hiện tại của Khương thị, để quyền vị của Khương thị thuộc về tay ngươi?”Trần Hằng đặt pháp khế kim chỉ xuống, cười như không cười nói:“Nhưng, sao ngươi biết ta sẽ có ngày thành đạo? Thiên số khó lường, lỡ như ta bỏ mạng giữa đường, chẳng phải tâm huyết của ngươi đều đổ sông đổ bể hết sao?”“Không gọi là tâm huyết, chỉ là một nước nhàn kỳ mà thôi... Lúc phụ thân còn tại thế, ta đã mưu tính chuyện này rồi, chỉ tiếc là thu hoạch chẳng được bao nhiêu. Trần sư đệ sẽ không cho rằng tờ pháp khế kim chỉ này chỉ có mình ngươi ký đấy chứ? Nếu vậy thì sư đệ đúng là ngây thơ quá rồi.”“Thì ra là giăng lưới rộng, hòng bắt được nhiều cá? Xem ra, thế gia quả nhiên giàu sang tột bậc, nói là vung tiền như rác cũng không hề quá lời…”Trần Hằng khẽ thở dài.“Ngươi thấy sao?”Khương Đạo Liên đưa đôi mắt đẹp nhìn hắn.“Chỉ là, tại sao lại là ta? Chỉ vì ta từng đánh bại Vương Điển và đám người thế gia kia trên Bạch Thạch phong?”Sau một thoáng trầm ngâm.Trần Hằng mới chậm rãi lên tiếng.“Như vậy còn chưa đủ sao?”Khương Đạo Liên đáp.Trần Hằng nghe vậy thoáng sững sờ, rồi lắc đầu bật cười, nói: “Là ta do dự thiếu quyết đoán rồi, xin thứ lỗi. Nhưng tu đạo đâu phải chuyện một sớm một chiều, ngươi có thể đợi đến ngày đó sao?”“Chuyện này không cần Trần sư đệ phải bận tâm, ta tự có mưu tính của mình.”Khương Đạo Liên cố tình tỏ vẻ mất kiên nhẫn, đẩy tờ pháp khế kim chỉ tới, buông lời khích tướng:“Chuyện này có nhận lời hay không, mong sư đệ cho một câu trả lời dứt khoát. Nếu không dám thì cũng là chuyện thường tình, ta sẽ không cười chê ngươi đâu.”“Phép khích tướng này vụng về quá.”Trần Hằng lắc đầu: “Ta chỉ hỏi thêm một câu, sư tỷ rốt cuộc xem mình là người của thế gia, hay là một Ngọc Thần đệ tử?”“Hai thân phận này thì có gì khác nhau?”Khương Đạo Liên khẽ cười.“Vào những thời điểm nhất định, khó tránh khỏi sẽ khác nhau.”Nụ cười của Khương Đạo Liên hơi cứng lại.Hồi lâu sau.Nàng mới đưa tay vuốt mấy lọn tóc rối bên má ra sau tai, bất đắc dĩ nói:“Hôm nay ta đã tìm đến ngươi, dĩ nhiên sẽ không vứt bỏ thân phận Ngọc Thần đệ tử này. Thật ra, người của thế gia cũng không phải toàn là lũ ngu xuẩn không thức thời, bị lợi danh che mờ mắt. Chống lại bát phái lục tông, chẳng khác nào châu chấu đá xe, không biết tự lượng sức mình. Ta có thể lập lời thề với ngươi, ta tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện đó.”Trần Hằng nhìn sâu vào mắt nàng, im lặng vài hơi thở rồi chợt ôn hòa mỉm cười, chắp tay nói:“Vậy sau này, xin sư tỷ chiếu cố nhiều hơn.”Đôi mắt đẹp của Khương Đạo Liên sáng lên, nàng lấy ra một cây vân văn chu bút, rồi viết tên mình lên pháp khế kim chỉ trước.Khi Trần Hằng đưa tay đón lấy, hắn vô tình chạm phải đầu ngón tay mềm mại của nàng, tựa như một khối mỹ ngọc ôn nhuận.“Sao thế, sư đệ đã nóng lòng không đợi được, sắc tâm khó kìm nén rồi à?”Khương Đạo Liên trêu ghẹo nhìn hắn.“Bớt nói nhảm đi.”Trần Hằng thản nhiên đáp.Hắn nhận lấy vân văn chu bút, xem xét lại kỹ càng từng điều khoản trên pháp khế một lượt, rồi mới vén tay áo rộng, thận trọng hạ bút viết tên mình.“Nếu sư tỷ đã nói có thể lo liệu bảo tài và tư lương tu hành, vậy ta không khách sáo nữa. Ta cần một ít pháp tài chứa âm thực linh cơ, cùng với ngũ kim tặc, hoàng anh, cao ngọc…”Ký tên xong, Trần Hằng cũng chẳng khách sáo, kể ra một loạt tên các loại ngoại dược quý hiếm.“Lúc trước còn gọi thẳng tên Khương Đạo Liên, giờ đã đổi thành sư tỷ rồi sao? Sư đệ quả đúng là đại trượng phu, biết co biết duỗi nhỉ.”Khương Đạo Liên lười nhác phất tay:“Mấy thứ này chỉ là chuyện nhỏ, ta nhớ rồi, lát nữa sẽ có người mang đến động phủ cho ngươi.”“Chuyện nhỏ thôi sao?”Mắt Trần Hằng sáng lên.Hắn vừa định mở miệng thì đã bị Khương Đạo Liên, người cảm thấy có gì đó không ổn, chặn lại: “Đừng có được voi đòi tiên, dùng hết rồi hẵng nói! Ta đã hứa với ngươi thì sẽ không nuốt lời đâu!”“Vậy cũng được.”Trần Hằng thoáng tiếc nuối, chắp tay định cáo từ rời khỏi đình.Nhưng ngay lúc hắn đứng dậy, Khương Đạo Liên lại gọi giật hắn lại.“Trần sư đệ, đừng quên lần này ta mời ngươi đến Lưu Cảnh phong là vì cớ gì. Diễn thì phải diễn cho tròn vai, như vậy mới không để người ngoài nhìn ra kẽ hở.”“Ngươi muốn đấu pháp với ta? Thử tài của ta ư?”Trần Hằng nghe vậy, bèn quay sang nhìn.“Mời!”Khương Đạo Liên nghiêm nghị gật đầu, vẻ mặt cũng trở nên trang trọng hơn mấy phần.“Mời.”Trần Hằng khẽ gật đầu, vẻ mặt cũng nghiêm lại, đưa tay ra hiệu mời....Sau hai nén hương.Trên đỉnh Lưu Cảnh phong.Khương Đạo Liên thở hổn hển, trên người lấm tấm vết máu, ngay cả đuôi tóc cũng có vài chỗ cháy sém.Nàng nhìn Trần Hằng chỉ khẽ ôm quyền chào một cái rồi hóa thành một vệt sáng bay đi mất.Ánh mắt nàng chợt lóe lên, trong lòng dấy lên một cảm xúc khó tả.“Nữ lang!”Đào bà bà hầu ở bên cạnh thấy nàng trong bộ dạng này, không thể kìm lòng được nữa, bèn bất chấp lời dặn dò trước đó, vội vã bước lên, giọng hốt hoảng:“Nữ lang, người không sao chứ? Tên tiểu tử kia rốt cuộc đã đả thương người nặng đến đâu? Chẳng lẽ hắn dám hạ sát thủ ư?!”“Không sao, về dùng vài viên linh đan là ổn thôi...”Khương Đạo Liên chậm rãi đưa tay lên ôm lấy cổ họng.Trên cổ nàng, một vệt máu mảnh đang dần lan ra, mang theo hàn ý lạnh thấu xương, tựa như có lưỡi dao băng giá đang cứa vào.“Quả là có chút bản lĩnh.”Hồi lâu sau, nàng mới chợt mỉm cười, khẽ nói.......

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters