“Con đường tu đạo vốn đâu có bằng phẳng, nơi nào mà chẳng đầy chông gai?”Trần Hằng nghe vậy hơi ngạc nhiên, đáp: “Tiền bối cớ sao lại nói vậy?”“Ta đoán, tiểu tử ngươi sốt sắng muốn đến động thiên Lưu Hỏa Hoành Hóa kia, e không phải vì đạo thống và di tàng của bàng môn thuần dương, cũng chẳng phải vì vật sản và pháp tài trong động thiên, mà là vì trụ quang lưu tốc mà thôi!”Độn Giới Thoi mắt sáng như đuốc, nhìn chằm chằm Trần Hằng:“Vì trụ quang lưu tốc trong động thiên khác biệt, nên mới có câu ‘hiện thế một ngày, động thiên ba ngày, năm ngày, thậm chí bảy ngày, mười ngày’!Ngươi không phải muốn tranh đoạt tạo hóa trong động thiên Lưu Hỏa Hoành Hóa, mà là muốn tu hành trong đó, đúng không?”Chưa đợi Trần Hằng mở lời, Độn Giới Thoi lại tự nói tiếp:“Ngươi rõ ràng biết bọn người thế gia ắt sẽ ra tay với mình trong động thiên, vậy mà vẫn cố tình lao vào chỗ hiểm, rõ ràng là mưu đồ không nhỏ!Tiểu tử, mấy ngày nay lão phu suy đi tính lại, cũng đoán được ít nhiều suy tính của ngươi rồi.”Ánh mắt hắn chợt tối sầm, gằn giọng:“Ngươi không đợi nổi ba mươi năm…Sáu năm sau, ngươi muốn tham gia hạ viện đại tỉ, trở thành một trong thập đại đệ tử của khóa ấy!Tiểu tử Trần Hằng, ngươi đúng là ngông cuồng vô lối, cuồng vọng hết chỗ nói!Ngươi coi người của tứ đại hạ viện Ngọc Thần này đều là trâu ngựa lợn dê, mặc cho ngươi chém giết hay sao?Những động huyền đệ tử kia đều đã khổ tu nhiều năm, thiên tư căn cốt của họ chưa chắc đã thua ngươi! Ngươi có cơ duyên tạo hóa, lẽ nào họ lại không có? Ngươi dựa vào đâu mà chắc chắn rằng mình có thể chiếm một suất trong thập đại đệ tử sau sáu năm nữa?”Đối mặt với lời gặng hỏi thoáng chút tức giận kia.Trần Hằng sắc mặt vẫn không đổi, chỉ lắc đầu: “Tiền bối cao kiến, nhưng ta cũng chẳng nắm chắc được mười phần, chỉ là thời gian không chờ đợi ai.Nếu ta không tranh, không đoạt, thì khác nào ngồi chờ chết? Đừng nói tới chuyện trở thành thập đại đệ tử, e rằng sống quá ba mươi năm cũng là một ẩn số.”“Lời này có ý gì?” Độn Giới Thoi hỏi.“Tình thế này, hoàn cảnh này, đâu cho phép ta thong dong từng bước? Ta cũng chẳng muốn liều mình, thực sự là bất đắc dĩ mà thôi.”Giọng Trần Hằng vẫn bình thản.“…”Độn Giới Thoi lặng thinh.Hồi lâu sau, lão mới đột nhiên lên tiếng:“Mạng người chỉ có một, chết là hết, nhưng ngươi… Thôi bỏ đi. Tiểu tử, kế hoạch của ngươi tuy không tồi, nhưng lại tính sai một điểm. Lưu Hỏa Hoành Hóa động thiên kia đã mục nát, sắp bị giáng cấp thành phúc địa, e rằng ngươi chẳng tu hành trong đó được bao lâu đâu.”“Tranh thủ được ngày nào hay ngày đó. Cơ duyên động thiên vốn đã khó cầu, ta lấy đâu ra tư cách mà kén cá chọn canh?”Trần Hằng khẽ thở dài.“Thật ra, lão phu còn một cách có thể giúp ngươi…”Do dự hồi lâu, Độn Giới Thoi cuối cùng đành bất đắc dĩ nói:“Chỉ là, lão phu không biết cách này sẽ cứu ngươi, hay lại thật sự hại ngươi nữa?”Vẻ mặt Trần Hằng hơi thay đổi.“Đông Hải.” Độn Giới Thoi nói:“Rời khỏi Lưu Hỏa Hoành Hóa động thiên rồi, ngươi có thể đến Đông Hải thử vận may!”……
Chương 463: (3)
Loading next chapter...
End of available chapters
Use left/right arrow keys to navigate chapters