Chương 544: Nước giếng không phạm nước sông (3)

Suy cho cùng, nội bộ thế gia cũng chẳng phải một khối sắt thép, thân mật khăng khít.Vả lại ai ai cũng đều tiếc mạng, nếu chưa đến bước đường cùng vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối sẽ không đem tính mạng bản thân ra mạo hiểm.Dù gia tộc có lệnh cũng không lớn hơn đạo lý này, càng không lớn hơn cái mạng nhỏ của chính mình!Việc Tạ Huy Trai chủ động tỏ ý cầu hòa chính là ví dụ điển hình nhất.Lúc này.Nhìn thần sắc Lưu Quan, Trần Hằng nhận ra y hiển nhiên đã đoán được dụng ý của mình, trong lòng thầm cười...Sau đó hai người lại tùy ý đàm đạo chuyện phong hoa tuyết nguyệt và tu hành, chẳng còn thấy chút không khí kiếm bạt nỗ trương vừa rồi đâu nữa, trái lại trông cứ như đôi bạn cũ quen biết đã lâu.Cảnh tượng này khiến Lưu Linh Chính vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ, nhưng vì e ngại Lưu Quan nên không dám mạo muội lên tiếng.Mãi đến khi Trần Hằng chắp tay cáo biệt Lưu Quan, ngự độn quang đi xa...Lúc này.Lưu Linh Chính mới lấy hết dũng khí, hậm hực nói:“Huynh trưởng... chẳng lẽ chuyện này cứ thế mà bỏ qua sao?”“Ngươi còn muốn thế nào nữa?”Lưu Quan nhàn nhạt liếc hắn một cái, ánh mắt lại lướt qua đám người xung quanh, trong lòng cười khẩy.Dụng ý của Trần Hằng, hắn dĩ nhiên hiểu rõ. Chẳng qua là cố ý thị uy, cốt để cầu lấy sự yên ổn, nước giếng không phạm nước sông trong động thiên mà thôi.Mà Lưu Quan vốn lười nhúng tay vào những ân oán thị phi đó, chỉ vì bị vài vị trưởng bối ép buộc nên mới đành phải ra mặt.Nay đã kiến thức qua thủ đoạn của Trần Hằng, hắn càng thêm kiên định với suy nghĩ trong lòng.Trời đất bao la.Chung quy thân gia tính mạng vẫn là lớn nhất!Hắn còn tiền đồ rộng mở phía trước, tuyệt đối không chịu lãng phí cái mạng này đâu!Mà chẳng phải chỉ riêng hắn.Lưu Quan tin chắc rằng.Sau khi chuyện tối nay lan truyền ra ngoài, mấy kẻ thông minh giống như hắn cũng sẽ có cùng suy nghĩ ấy!Lúc này.Thấy vẻ mặt Lưu Quan vẫn nhạt nhẽo hờ hững, chẳng mảy may động lòng.Sắc mặt Lưu Linh Chính trở nên khó coi:“Chẳng lẽ đôi tay này của đệ cứ thế mà mất trắng sao? Huynh trưởng, huynh không ra mặt thay đệ thì thôi, chẳng lẽ cũng định mặc kệ các vị thế huynh đây ư?!”“Chỉ là đứt tay thôi, dùng ngoại dược nối lại là xong, đâu phải trọng thương gì ghê gớm? Chuyện này mà cũng cần ta phải dạy ngươi sao?”Lưu Quan nhíu mày, rồi chợt buông tiếng thở dài khó hiểu, nói:“Tên Trần Hằng đó ra tay cũng coi như có chừng mực, chỉ chém đứt tay các ngươi chứ không hủy đi phần tay đã đứt. Nếu không, chuyện này e rằng khó mà kết thúc êm đẹp...Xem ra kẻ này ngay từ đầu đã tính toán kỹ lưỡng, cố ý chờ đợi ta và Tư Mã huynh, cũng thú vị đấy.May mà ta sinh trước vài năm, nếu không với thủ đoạn của hắn, tại tứ viện đại tỉ sáu năm sau, e rằng ta sẽ có thêm một kình địch đáng gờm!”“Huynh trưởng! Huynh đang nói đùa sao?”Lưu Linh Chính nghe vậy thì kinh hãi.“Có tu sĩ tử phủ nào đỡ trọn một lôi của ta mà bình an vô sự? Ngươi làm được sao? Lo mà tu hành cho tốt đi, đạo hạnh mới là gốc rễ lập thân, đừng có suốt ngày lêu lổng làm càn nữa!”Lưu Quan cũng chẳng nói nhiều, bỏ lại một câu rồi ngự quang rời đi, mặc kệ đám người phía sau.Chỉ còn lại đám người Lưu Linh Chính đưa mắt nhìn nhau, nhất thời không biết phải làm sao.“Mối thù này quyết không bỏ qua!”Đón lấy ánh mắt kỳ quái của mọi người, mặt Lưu Linh Chính trướng đỏ, ngửa cổ lên trời gào thét:“Đợi ta... đợi khi ta tu thành tử phủ, nhất định sẽ tính sổ với tên tiểu tử kia!”......

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters