Chương 567: Trời phát sát cơ, rắn rồng dấy loạn (3)

Nữ tu nghe vậy thì kinh hãi, sắc mặt lập tức trắng bệch.Chẳng trách Trần Hằng và Tạ Mưu chưa từng gặp mặt mà lại có thể gọi đúng tên họ Tạ Mưu, lúc đó nàng không nghĩ nhiều, còn tưởng Trần Hằng chỉ tình cờ nghe được.Giờ xem ra.Bọn họ đã bất tri bất giác tiếp cận nơi bế quan của Trần Hằng, mà những lời nói ra khi đó e rằng cũng không lọt khỏi tai hắn.“Ngươi rốt cuộc là vì ai? Vì bản thân, hay vì tiện tỳ Tiểu Kiều kia?!”Nữ tu cười thảm mấy tiếng, không cam lòng nói:“Thừa dịp đám Kiều Ngạn chưa tới, nếu ngươi rút lui ngay thì còn đường sống, bằng không cứ đợi mà cùng Kiều Nhuy con tiện...”Lời còn chưa dứt.Trần Hằng đã khẽ búng tay.Nữ tu chỉ thấy hoa mắt, một cánh tay đã bị chém đứt tận gốc, đau đớn khiến nàng rú lên thảm thiết, phun ngay ra một ngụm máu tươi.“Vị sư tỷ này đã nghỉ ngơi đủ rồi thì tiếp tục đi thôi.”Trần Hằng lạnh nhạt nói: “Có thể sống tạm thêm một khắc chung quy vẫn là chuyện tốt, biết đâu đợi đến khi viện binh tới, đám đồng bạn kia có thể cứu ngươi thoát nạn thì sao?”“……”Nữ tu vừa gấp vừa hận, nhưng rốt cuộc không dám nói thêm nửa lời, hoảng loạn thúc giục độn quang, tiếp tục cắm đầu chạy trốn.Lần này mới đi được vài dặm.Nhìn từ xa, ánh sáng cuộn trào như thủy triều, có hơn mười tu sĩ đang ngự phù khí loại pháp chu, đang lao nhanh về phía này.Trong đôi mắt phượng của nữ tu chợt lóe lên tia sáng, trên mặt không khỏi lộ vẻ mừng rỡ.Khi phát truyền tin phù, nàng không chỉ báo cho người dưới trướng Tiêu Tu Tĩnh, mà còn gọi cả những kẻ đã nhận lệnh gia tộc muốn trừ khử Trần Hằng.Thấy người đến đông hơn mười mạng, thanh thế hạo giong, mang theo tiếng phong lôi ầm ầm, vô cùng cuồng mãnh!Nữ tu trong lòng thầm vui, quay đầu nhìn lại Trần Hằng, trong đáy mắt cũng kín đáo bắn ra một tia oán độc.“Rốt cuộc cũng tới.”Trần Hằng thầm than một tiếng, tay áo phất lên, một đạo kiếm quang màu đỏ rực lập tức phóng ra, chém chết nữ tu phía trước ngay tại chỗ, chẳng nói thêm nửa lời.Nhát kiếm này đến quá nhanh, quá bất ngờ, nhanh tựa điện quang hỏa thạch.Đám tu sĩ vừa đuổi tới nơi chỉ kịp nhìn thấy vẻ mừng rỡ hiện lên trên mặt nữ tu.Nhưng ngay khoảnh khắc sau, đầu nàng đã bị chẻ làm đôi, ngay cả nguyên linh cũng không kịp thoát chạy.Cảnh tượng ấy khiến tất cả bọn họ đều kinh hãi, đồng thời cũng dấy lên cơn thịnh nộ trước thái độ ngạo nghễ, không coi ai ra gì của Trần Hằng.“Bọn ta đều là Tử Phủ Cao Công, có đạo thuật và huyền công thượng thừa hộ thân, hà cớ gì phải sợ tên hung đồ này? Cùng nhau kìm chân hắn lại! Các vị Động Huyền sư huynh đang từ địa cung cấp tốc chạy tới rồi, đừng sợ!”Một gã nam tử râu ngắn đảo mắt, quát lớn:“Cơ hội lập công ngay trước mắt! Trần Hằng dù có thủ đoạn kiếm lục, nhưng hắn giết được mấy người? Hắn dám dùng sao? Đợi đến khi hắn dùng hết, chính là lúc tử kỳ của hắn đã điểm!”Lời vừa dứt, đám tu sĩ đồng thanh hô vang, thi triển đủ loại thủ đoạn đánh về phía Trần Hằng.Nhất thời, hào quang che khuất bầu trời, tiếng gió rít gào dữ dội, khuấy động đại khí cương phong, cuốn đá bay lên không trung, vô số cây cối bị bẻ gãy tan tành!“Giết gà đâu cần dao mổ trâu. Đối phó với các ngươi, hà tất phải dùng đến kiếm lục?”Trần Hằng cười khẽ, trong mắt lóe lên sát cơ:“Một mình ta là đủ để liệu lý các ngươi rồi!”Hắn bắt pháp quyết, vận chuyển Tiên Thiên Đại Nhật Thần Quang. Kèm theo một tiếng nổ vang rền tựa như trăm sông phun tuyết, chỉ thấy một màn sáng màu vàng đỏ cao hàng chục trượng lập tức bùng lên từ sau đầu hắn. Mây mù bao phủ mười dặm, phong lôi nổi lên trong chớp mắt!Cảnh tượng khói bụi mịt mù tựa như kim dương mới mọc, khiến mây trời chấn động, âm thanh gầm thét sánh ngang quỷ thần. Chỉ trong cái chớp mắt, thần quang đã mang theo thế Thiên hà vỡ đê quét ngang về phía trước, chấn nhiếp vài dặm, nuốt chửng toàn bộ các thủ đoạn công kích!Nhìn từ xa.Mọi sắc màu nơi đây dường như đều biến mất.Chỉ còn lại hỏa khí hừng hực, viêm quang ngút trời......Chừng nửa khắc sau.Khi Kiều Ngạn vội vã dẫn người đuổi tới, nhìn rõ cảnh tượng trước mắt.Hắn chỉ cảm thấy một luồng hàn ý lạnh lẽo thấu xương từ lòng bàn chân xộc thẳng lên gáy. Cảm giác buốt giá thấu vào da thịt, tựa như bị u minh quỷ thần đè chặt lên hai vai.Hắn kinh hãi đến mức tâm thần run rẩy, suýt chút nữa đã mặc kệ tất cả mà quay đầu bỏ chạy.......

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters