Lầu trân gác báu, rèm sương cửa mây.Thiên cung tráng lệ tột bậc, lấy vàng ròng làm nền, bạch ngọc xây thềm, muôn vạn ráng chiều rực rỡ bay lượn, ngàn trùng sương đỏ lượn lờ bao quanh.Dưới tòa cao các nơi Thông Huyên và kim bào lão giả ngồi đối diện, chỉ thấy một biển mây mênh mông vô tận, chẳng biết trải dài đến đâu, dường như lan thẳng tới chân trời, tách biệt hẳn với chốn hồng trần huyên náo, siêu thoát khỏi thế gian.Lúc này, nghe Thông Huyên mở lời, kim bào lão giả không khỏi lắc đầu, than thở:"Với thân phận tôn quý của sư huynh, còn có chuyện gì cần bàn bạc với hạng khoác lân mang giáp như ta?Chẳng lẽ vị Sơn Giản đạo hữu của quý phái lại muốn ra tay với đám dị loại chúng ta, nể tình xưa nghĩa cũ, sư huynh đặc biệt đến đây nhắc nhở một câu?""Sơn Giản sư đệ...Tính tình hắn cố chấp, từ khi nhập đạo đến nay vẫn không đổi tâm chí, cũng coi như trước sau như một."Thông Huyên thoáng vẻ bất đắc dĩ: "Nhưng hôm nay ta đến đây không phải vì chuyện của hắn.Sơn Giản gần đây lại đấu đá với mấy vị Chí nhân ở Trường Văn thiên, đôi bên đều đang lúc cao hứng, chẳng rảnh rang đâu mà để mắt đến Tư Đô thiên."Kim bào lão giả vẻ mặt khẽ đổi, hai hàng lông mày dài nhướng lên, vừa định mở miệng thì bị một tiếng ợ hơi vang dội cắt ngang.Đưa mắt nhìn sang.Chỉ thấy trên chiếc bàn dài bằng ngọc xanh vốn bày đầy rượu ngon món quý, lúc này đã chén đĩa sạch trơn.Một lão Hoàng Cẩu vẻ mặt gian xảo đang nằm ngửa tênh hênh trên bàn, bốn chân chổng lên trời, hai mắt híp lại đầy thỏa mãn, cái đuôi cụt một nửa cứ lắc lư qua lại.Thấy hai người nhìn mình.Chu Tế cười ngượng nghịu, hai móng vuốt chắp lại, nói:"Chê cười, để hai vị chê cười rồi! Từ khi đi theo lão gia nhà mình, lão Chu ta thực sự chưa từng được bữa nào no bụng. Nay khó khăn lắm mới gặp được lão Long hào phóng như ngài, nhất thời quên cả hình tượng.""Đại U giáo chủ khách khí rồi, chút vật ngoài thân này có đáng là gì?"Kim bào lão giả cũng chẳng để tâm, vuốt râu cười nói:"Hôm nay ta đã làm chủ nhà, ắt phải để giáo chủ tận hứng mới phải, nếu không lại mang tiếng lão hủ tiếp đãi không chu toàn. Không biết giáo chủ còn cần thứ gì, cứ việc nói ra!"Chu Tế thoạt đầu nghe thấy danh xưng cũ, trong lòng còn thoáng chút bâng khuâng.Nhưng chưa đợi lão nghĩ nhiều, nửa câu sau của kim bào lão giả đã lọt vào tai.Điều này lập tức xua tan chút sầu muộn ít ỏi, khiến cả bộ mặt chó của lão trở nên tươi cười hớn hở."Không sợ lão Long chê cười, ta trời sinh sức ăn rất lớn, trong đồng tộc cũng thuộc hàng nhất nhì!"Chu Tế lấy tay vỗ nhẹ một cái, cái bụng tròn vo vốn đang căng phồng lập tức xẹp xuống, như quả bóng xì hơi, gầy trơ cả xương.Lão đắc ý cười:"Vừa rồi mới chỉ lót dạ ba phần, nếu——"Lời còn chưa dứt, lưng Chu Tế bỗng cong lên, cả người bị hất văng khỏi bàn, lăn lông lốc mấy vòng trên đất.Chỉ thấy lão Hoàng Cẩu kẹp đuôi, vừa đi vừa thở ngắn than dài, đến khi bóng dáng khuất hẳn.Kim bào lão giả mới quay sang nói với Thông Huyên:"Thủ đoạn của sư huynh quả nhiên cao minh. Đại U giáo chủ năm xưa là nhân vật hung hãn cỡ nào, danh tiếng vang vọng cả Tư Đô thiên, không ngờ sau khi bị sư huynh thu phục lại trở nên ngoan ngoãn đến vậy, thật khiến tiểu đệ bái phục!""Ngoan ngoãn thì chưa chắc đâu. Ngươi không biết đấy thôi, mấy lò đan dược tâm huyết năm xưa ta luyện, đã bị thứ nghiệt súc này xúi giục hai tên đồng tử trộm ăn hết bảy tám phần rồi."“Nếu không nể tình xưa nghĩa cũ, ta đã sớm lột da hắn rồi. Cái thứ hỗn trướng này còn tưởng ta không hay biết, cứ khăng khăng chối cãi, đúng là tự cho mình thông minh!”Thông Huyên lắc đầu, ngẩng mặt mắng thêm vài câu.Kim bào lão giả đợi lão dứt lời, mới cười nói:“Âu cũng là nhờ sư huynh khoan dung độ lượng...Có điều sư huynh vẫn chưa cho hay, lần này huynh hiếm khi rời núi, lại chẳng đến các huyền phái ma tông khác làm khách mà lại ghé thăm hàn xá, rốt cuộc là vì cớ gì? Xin tiểu đệ mạn phép nói thẳng.Sư huynh cứ úp úp mở mở thế này, thực khiến đệ trong lòng thấp thỏm, đứng ngồi không yên!”“Với đạo hạnh hiện giờ, dù sao ngươi cũng là một trong những kẻ chấp chưởng Long cung, vậy mà bao năm qua đi gan vẫn bé như hạt vừng, nói ra không sợ thiên hạ chê cười sao.”Thông Huyên nhẹ nhàng đặt chén ngọc trong tay xuống. Dứt lời, lão bỗng nghiêm mặt, nhìn thẳng vào kim bào lão giả.Ánh mắt lão u ám thâm thúy, dường như bao trùm cả thiên địa chúng sinh, trùng trùng vũ trụ, lại tựa như hư không chẳng chứa vật gì, hỗn độn mờ mịt, phức tạp khó tả.“Ngao Ánh sư đệ, năm xưa huynh đệ ta cơ duyên xảo hợp tiến vào Chúng Diệu chi môn, tuy cửu tử nhất sinh nhưng cũng nhờ may mắn mà thu được vài phần lợi ích.”Thông Huyên nhàn nhạt nói:“Cây Kiến Mộc mà đệ có được năm đó...Mấy năm gần đây... hẳn là đã sống lại rồi chứ?”Giọng nói tuy bình thản, chẳng chút gợn sóng, chỉ như đang chậm rãi kể chuyện.Thế nhưng lọt vào tai Ngao Ánh lại tựa như sét đánh ngang mày!Lưng hắn cứng đờ, kinh hãi run rẩy, trong mắt bắn ra tinh quang!“Sư huynh...”Ngao Ánh vô thức lùi lại một bước, tay áo không gió mà tự bay phần phật.Thân thể hắn trong khoảnh khắc bỗng trở nên cao lớn dị thường, tựa hồ muốn chống phá cả trời đất!Trên trán mọc sừng, thân phủ đầy vảy, tay chân hóa thành móng vuốt vàng kim dữ tợn.Chỉ trong chớp mắt, kim bào lão giả đã hóa thành một tôn long thủ nhân thân, đầu đội mũ miện ngũ sắc rủ tua, uy nghi tôn quý, tựa như một vị cổ thần tối cao bước ra từ hỗn độn.Từng mảnh vảy vàng trên người hắn rực rỡ như đại nhật, tỏa hào quang chói lọi. Tiếng cầu nguyện, kính bái của vô lượng chúng sinh nơi biển cả đất liền vọng ra từ trong cơ thể hắn, thần uy hách dịch, đủ sức nhiếp phục vạn linh!“Vội, ngươi lại vội vàng rồi.”Thông Huyên thấy vậy thì cười, chẳng hề có động tác thừa thãi, chỉ khẽ ấn tay xuống một cái.Thế nhưng theo cái ấn tay ấy, thân thể Ngao Ánh bỗng run lên bần bật, bản tướng khổng lồ chống trời đạp đất kia ầm ầm tan rã. Hắn đành bất lực hiện lại nguyên hình lão giả áo bào vàng già nua, bị áp chế đến mức đầu gối mềm nhũn.“Sư huynh...”Ngao Ánh nén sự hoảng loạn trong lòng, kinh hãi nhìn Thông Huyên, chỉ thấy một luồng hàn khí dâng lên khiến toàn thân lạnh toát:
Chương 669: Kiến Mộc (1)
Loading next chapter...
End of available chapters
Use left/right arrow keys to navigate chapters