“Đây là...”Nhìn tòa cung điện quy mô đồ sộ phía xa, lại mang phong cách hoàn toàn khác biệt với bảo khí của bộ tộc thiên nhân, toát lên một luồng tiên gia khí tượng hạo hư phiêu miểu.Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy rực rỡ như cảnh tinh khánh vân, lộng lẫy tựa phượng vũ long chương, ánh sáng lấp lánh lay động, thần quang tràn ngập, quả thật là tiên vận mười phần!Trầm ngâm một lát, lão thiên nhân chợt nhớ ra một cái tên, trong lòng không khỏi kinh hãi.“Là Ngọc Cảnh phi cung... Ngọc Thần phái của Đông Di sao?!”Đồng tử lão co rút lại.......Cùng lúc đó.Cương phong vần vũ, vân lưu cuộn xoáy dữ dội, tiếng nổ vang rền từng trận.Trần Hằng ngồi ngay ngắn trên ngọc tháp, thấy con ngũ thủ cự xà đang điên cuồng húc vào cấm chế, trong mắt hung quang bùng lên dữ dội, hoàn toàn mất hết lý trí, hắn không khỏi khẽ lắc đầu.Vừa rồi hắn tuy có chứng kiến màn tranh đấu giữa cự xà và ngạc thủ cự nhân.Nhưng với tính cách của hắn, khi chưa rõ ngọn ngành sự việc thì tự nhiên sẽ không xen vào chuyện người khác. Hắn chỉ liếc qua một cái rồi thôi, tiếp tục lên đường.Có điều, dù hắn vô tâm can thiệp, nhưng con cự xà kia vì mất đi lý trí, chỉ biết mù quáng truy đuổi huyết nhục linh khí nên lại chủ động tìm tới cửa, muốn nuốt chửng hắn vào bụng.Đã như vậy, thì đúng là nó tự chui đầu vào chỗ chết.Lúc này, Trần Hằng khẽ phất tay, một đạo kiếm quang vút ra, giữa không trung rung lên một cái, phân hóa thành hai mươi bốn đạo kiếm khí!Chỉ trong cái chớp mắt, cự xà rú lên thảm thiết, vảy giáp bay tứ tung, máu phun như suối.Thịt nát chi tàn rơi xuống rào rào như mưa trút, nhuộm đỏ cả dòng suối dưới mây, mùi tanh nồng nặc bốc lên!Không đợi nghiệt súc kia kịp giãy giụa, Trần Hằng lại vung tay áo, bấm niệm pháp quyết.Chỉ trong sát na, sấm sét nổ vang rền, cuồn cuộn lan xa, chấn động bốn phương. Hư thiên bỗng chốc bị nhuộm đẫm tử khí, quang mang lấp lánh khiến phong vân biến sắc, bao trùm khắp chốn!“Lôi pháp... Là Lôi pháp của Ngọc Thần...”Lão thiên nhân chậm rãi hạ cung tên trong tay xuống, trong lòng thầm nghĩ.Trong chốc lát, chỉ thấy ánh sáng loang lổ, tiếng sấm đinh tai nhức óc xen lẫn tiếng gào thét thảm thiết của cự xà.Nhưng chẳng được bao lâu.Tất cả lại quy về tĩnh lặng, bốn bề vắng vẻ, tựa như chưa từng xảy ra chuyện gì...Lão thiên nhân trố mắt nhìn sang, chỉ thấy bên dưới tầng mây lúc này đã xuất hiện một đống thịt nát đen sì như than cháy, khí tức hoàn toàn biến mất, chẳng còn nhận ra nổi hình dáng ban đầu.Cách đó không xa, cấm chế của Ngọc Cảnh phi cung bỗng nhiên mở ra. Một đạo quang hồng phóng vụt tới, vắt ngang trường không, trải dài đến tận dưới chân lão, ý tứ trong đó không cần nói cũng hiểu.Lão thiên nhân thấy thế thì giật mình kinh hãi, nhưng vẫn vội vàng trấn định tâm thần, không dám chậm trễ, chỉnh đốn lại y quan rồi bước lên cầu vồng.Khi đã lên tới phi cung, lão được Ngọc Cảnh đồng tử dẫn đường, xuyên qua ba tầng cửa hang, tiến vào bên trong chủ điện.Lão thiên nhân không dám nhìn thẳng vào bóng người ngồi trên ngọc tháp, chỉ vội vàng phủ phục bái lạy, đầu dập sát đất, miệng hô "Ngọc Thần thượng tiên", thái độ vô cùng cung kính.“Thượng tiên?”Trần Hằng nghe vậy chỉ cười nhạt, ánh mắt hướng về phía lão thiên nhân đang quỳ dưới bậc thang ngọc, hỏi:“Ngươi là người bộ tộc nào? Già Ma bộ hay là Nan Đinh bộ?”
Chương 860: Ngoại Đạo Thiên Nhân (3)
Loading next chapter...
End of available chapters
Use left/right arrow keys to navigate chapters