Mạc Thanh Sơn trong tay cầm trường thương, áo bào xanh phần phật đứng trước người Đao tỷ, mặt mũi tràn đầy phẫn nộ.
Mà ba tên cường đạo còn lại thì sớm đã thối lui, đao kiếm trong tay đặt lên trên cổ Vân Uyển Nhu.
Lúc này Vân Uyển Nhu, tóc tai bù xù, toàn thân không mặc gì cả, trên người tràn đầy vết roi, nhìn có chút thê thảm.
Chúng đệ tử Lăng Tiêu tông, vô luận nam nữ, đều tức sùi bọt mép.
Lôi Dương bị trói bên trên nham thạch, bị một tên nam đệ tử cứu, khóc nói:
- Tiền bối, chúng ta đều là đệ tử Lăng Tiêu tông, nhanh cứu sư muội ta....
Mạc Thanh Sơn lại nắm chặt trường thương trong tay, đứng tại chỗ không động, đột nhiên gầm thét một tiếng:
- Độc Nhãn Ngưu! Trốn trốn tránh tránh, lấy một thiếu nữ uy hiếp lão phu, tính là nam nhân gì! Ngươi xưng cường hào đạo vương của Vân Vụ sơn mạch, nên đổi thành rùa đen rút đầu vương của Vân Vụ sơn mạch đi.
- Ha ha ha ha ha...
Vừa nghe lời này, trong đống loạn thạch bên cạnh đột nhiên truyền đến một hồi tiếng cười to.
Lập tức ‘Oanh’ một tiếng, nham thạch chồng chất trên mặt đất bay thẳng lên, một thân ảnh to lớn từ bên trong nhảy ra ngoài, rơi vào trước mặt hắn.
Lúc đôi chân kia rơi xuống đất, mặt đất đột nhiên chấn động.
Chúng đệ tử Lăng Tiêu tông định thần nhìn lại, đều biến sắc.
Người này có thân hình cao to, cao khoảng chừng đến hai mét, toàn thân người mặc giáp da, cơ bắp cuồn cuộn, trên bờ vai khiêng một thanh đao lớn dài năm mét, bên trên một con mắt mang theo bịt mắt, mặt mũi tràn đầy dữ tợn, trên trán còn mọc ra một cây sừng nhọn, đứng ở nơi đó, giống như quái vật thiết tháp, hơi thở hung thần đập vào mặt.
Từ khí tức người này tán phát đến xem, tu vi của hắn đã đến Đại Võ Sư trung kỳ.
Mạc Thanh Sơn hơi co rụt con ngươi, trường thương trong tay ‘Ông’ một tiếng, lóe ra thương mang dài đến một xích, phẫn nộ quát:
- Ngươi chính là Độc Nhãn Ngưu được xưng cường đạo vương Vân Vụ sơn mạch? Ấu tử kia của ta là bị thủ hạ của ngươi giết chết?
Đại hán to lớn nhe răng cười một tiếng, nói:
- Lão tử tung hoành Vân Vụ sơn mạch mấy chục năm qua, giết người không có mấy vạn, cũng có mấy ngàn, ai biết tên nào là ái nhi tử không may kia của ngươi?
- Súc sinh! Để mạng lại!
Mạc Thanh Sơn trợn mắt tròn xoe, thân ảnh lóe lên, trường thương trong tay đột nhiên nổ bắn ra một cỗ thương mang chướng mắt, ‘Hắc’ một tiếng đâm tới!
Không khí giống như bị đốt cháy khét, một tiếng tiếng xé gió chói tai vang lên.
Mạc Thanh Sơn cũng có được thực lực Đại Võ Sư trung kỳ, một thương này ngưng tụ công lực mấy chục năm qua của hắn, trong nháy mắt phong tỏa ngăn cản tất cả đường lui của đại hán to lớn.
Đại hán to lớn nhếch miệng cười, đại đao dài năm mét trên vai ‘Náo’ một tiếng nổ bắn ra đao mang màu vàng kim, chém vào cây trường thương bắn ra thương mang đang lao tới.
- Oanh!
Lưỡi đao đối đầu mũi thương, một tiếng bạo hưởng vang vọng.
Quang mang nổ bắn ra, khí lãng như nước thủy triều, lấy hai người làm trung tâm, hướng về bốn phía quét sạch mà đi.
Đệ tử sau lưng Mạc Thanh Sơn và chúng cường đạo sau lưng đại hán to lớn đều biến sắc, bị khí lãng khổng lồ chấn lui về phía sau.
Hổ khẩu hai người đều chấn động, lui về phía sau mấy bước, lập tức lại xông tới, thân ảnh mơ hồ chiến đấu cùng nhau.
Đệ tử sau lưng Mạc Thanh Sơn thấy đối phương chỉ có mấy người cường đạo , lập tức gầm thét một tiếng, xông tới.
Mấy tên cường đạo gặp bọn họ người đông thế mạnh, lập tức giải tán chạy trốn khắp nơi.
Đao tỷ cuống quít lấy ra y phục của mình, bao lên thân thể Vân Uyển Nhu, cứu được nàng trở về.
- Oanh! Oanh! Oanh!
Mạc Thanh Sơn và hán tử to lớn liên tiếp đánh nhau chết sống mấy trăm chiêu mới tách ra từ bên trong vòng xoáy khí lãng đáng sợ.
Đệ tử Lăng Tiêu tông vây xung quanh có lòng nhưng không có lực, khó mà tới gần.
Trên cánh tay phải của Mạc Thanh Sơn bị chém một đao, máu tươi chảy đầm đìa.
Mà trên ngực hán tử to lớn trúng một thương, vết thương lại lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được khép lại.
- Đâm rất hay, đáng tiếc... Ngươi hôm nay không ra được.
Hán tử to lớn âm lãnh cười một tiếng, một tay cầm đao, lui về phía sau mấy bước, chân phải đột nhiên giẫm một cái xuống mặt đất, cự thạch bốn phía đột nhiên ‘Oanh’ một tiếng, toàn bộ nổ tung lên.
Sau đó, lần lượt có từng thân ảnh từ bên trong cự thạch bay ra ngoài, mỗi người đều cầm trong tay một đầu dây thừng màu vàng kim, trong nháy mắt tạo thành một cái lưới lớn, vây khốn tất cả đệ tử Lăng Tiêu tông ở bên trong đó.
Đồng thời, từng tia sương mù màu đen dâng lên từ trong đống loạn thạch bốn phía, trong nháy mắt hợp thành một đại trận đầy sương mù màu đen, vây quanh tất cả mọi người ở bên trong.