Chương 1471: Cao thủ thần hồn vung vôi? (3)

Bầu trời bỗng nhiên trở nên tối đi, có âm thanh quỷ khóc sói gào vang lên, từng đợt khí tức âm sát gào thét bay cuộn trong cả tòa đại trận, như gió lốc hô hô rung động.

Bốn phương tám hướng, đột nhiên vang lên tiếng bước chân chỉnh tề mà nặng nề, lập tức, lít nha lít nhít thân ảnh màu đen, cầm trong tay trường thương, người mặc áo giáp, như thiên quân vạn mã, xuất hiện bên trong sương mù màu đen, đằng đằng sát khí.

Nhìn kỹ, lại không có gương mặt.

Đại hán to lớn cười ha ha:

- Đám tiểu nhi Lăng Tiêu tông các ngươi, Thiên Đường có lối các ngươi không đi, Địa Ngục không cửa các ngươi lại muốn xông vào! Lão tử đã sớm ở nơi này bày ra trận pháp, chờ các ngươi rất lâu! Bộ Thi Sát Thiên Quân trận này chính là chuyên môn chuẩn bị cho các ngươi.

Chúng đệ tử Lăng Tiêu tông gặp một màn này, đều là sắc mặt kịch biến.

Sắc mặt Mạc Thanh Sơn cũng trong nháy mắt biến thành trắng bệch.

Lúc mới vừa tới, hắn biết được nơi này có mai phục, cứ nghĩ chỉ là một vài cường đạo thực lực cao, cho dù đánh không lại, cũng có thể cứu được người giết ra một con đường máu đào tẩu, ai ngờ lại gặp phải trận pháp âm hiểm bực này.

Đại hán to lớn cười to một tiếng, đột nhiên giơ lên trường đao trong tay, nổi giận gầm lên một tiếng:

- Mở đại trận ra, thả Thi Sát Minh Tướng, xé nát bọn hắn.

- Oanh!

Vừa dứt lời, lít nha lít nhít thân ảnh màu đen vây quanh ở bốn phía đột nhiên như bọt biển vỡ vụn ra, biến thành một cỗ khói đen, gió thổi qua, lại biến mất không thấy gì nữa.

Bầu trời mờ tối trong nháy mắt lại khôi phục ánh sáng.

Sương mù màu đen bốn phía lại nhanh chóng lui tán biến mất.

Đồng thời, bên trong bốn phía đống loạn thạch đang chôn pháp khí trận pháp đột nhiên ‘Phanh phanh phanh’ một trận loạn hưởng, nham thạch chồng chất ở phía trên, đều bị nổ vỡ nát.

- A…

Từng tiếng kêu thảm phát ra từ bốn phía trong đống loạn thạch, lập tức từng thân ảnh toàn thân thiêu đốt lên lửa đỏ, từ lòng đất vọt ra, bổ nhào trên mặt đất, một bên kêu thê lương thảm thiết, một bên cuồn cuộn lăn lộn.

Chúng cường đạo duy trì Thi Sát Thiên Quân trận không phải đầu một nơi thân một nẻo, vĩnh viễn nằm ở trong lòng đất, chính là toàn thân lửa cháy từ lòng đất lao ra, kêu thảm lăn lộn trên mặt đất.

- Lão đại, có người hủy trận nhãn, còn đem dầu thắp rót vào trong hố trận! Con mẹ hắn còn vung vôi.

Một tên hán tử dáng người to lớn nhảy ra ngoài từ chỗ bên trong cao nhất đống nham thạch, mặt mũi dính đầy vôi màu trắng, đầu bốc lửa, vừa hô lên một câu, đầu đột nhiên nghiêng một cái, từ trên cổ lăn xuống dưới.

Thi thể không đầu lại hướng về phía trước chạy mấy bước, mới ‘Ba’ một tiếng, ngã trên mặt đất.

Bốn phương tám hướng là tiếng kêu thảm thiết của cường đạo.

Hơn một trăm tên cường đạo mai phục trong lòng đất lúc này hơn phân nửa đều toàn thân bị hỏa diễm thiêu đốt, từ lòng đất trốn thoát, nằm ở trên mặt đất kêu thảm lăn lộn cuồn cuộn.

Hắn làm sao cũng nghĩ không thông, đến cùng là ai vô thanh vô tức rót dầu thắp vào trong hầm dưới lòng đất...

Kinh biến đột ngột lập tức làm cho đám cường đạo trong trận kinh hãi trở tay không kịp, trợn mắt há mồm.

Hán tử to lớn nhìn thi thể không đầu tọa trấn trận nhãn, trong nháy mắt kịp phản ứng, tức giận nói:

- Phi kiếm chém đầu! Giỏi cho Lăng Tiêu tông ngươi, ngay cả cao thủ thần hồn cũng mang đến.

Chúng đệ tử Lăng Tiêu tông đều là hai mặt nhìn nhau, đều nhìn về Mạc Thanh Sơn.

Mạc Thanh Sơn cũng một mặt ngu ngốc.

Cao thủ thần hồn?

Hắn mang theo sao?

Sao hắn lại không biết?

Chỉ có Đao tỷ đang vịn Vân Uyển Nhu ngây người như phỗng đưa mắt tìm kiếm ở bốn phía.

- !

Đúng vào lúc này, một thanh phi kiếm đột nhiên bắn nhanh mà ra từ đằng sau một tảng đá lớn, trong nháy mắt xuyên thủng đầu của một tên cường đạo.

Lập tức, phi kiếm kia lóe lên hàn mang, lại bay trở về đến đằng sau khối nham thạch kia.

Độc Nhãn Ngưu thấy thế, lập tức vừa sợ vừa giận nói:

- Bọn chuột nhắt nơi nào trốn trốn tránh tránh! Có gan ra tiếp lão tử vài chiêu.

Ánh mắt của mọi người đều nhìn về khối cự thạch này.

Đao tỷ cùng Vân Uyển Nhu bên cạnh nàng cũng nhìn về phía nơi đó.

Độc Nhãn Ngưu giận dữ, đột nhiên chạy lấy đà mấy bước, nhảy lên một cái, trường đao trong tay lóe lên đao mang, ‘Hắc’ một tiếng hướng bổ mạnh về khối cự thạch kia.

Đi!

- Ầm!

Cự thạch lúc này chia năm xẻ bảy.

Bên trong tầng đá đầy trời, một người thân ảnh mặc áo xanh yểu điệu từ bên trong bụi bặm chậm rãi đi ra.

- Trong tay nàng cầm một thanh bảo kiếm, dáng người cao gầy thon thả, mái tóc và áo xanh bồng bềnh, thần sắc băng lãnh, trong con ngươi đen nhánh thâm thúy giống như có hai đạo kiếm ảnh đang lóe lên.

Nhìn người nọ, chúng đệ tử nội môn Lăng Tiêu tông, đều là sáng mắt lên, mặt mũi tràn đầy kinh hỉ cùng kích động:

- Lệnh Hồ sư thúc.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters