Mạc Thanh Sơn cũng là mặt mũi tràn đầy vui mừng:
- Lệnh Hồ phong chủ.
Hán tử to lớn nhìn nữ tử lãnh khốc áo xanh bồng bềnh, kiếm khí tung hoành trước mắt, mặt mũi tràn đầy tàn khốc nói:
- Tiểu nương môn, trận pháp của lão tử là ngươi phá? Tốt, ngươi phá trận pháp của lão tử, hôm nay, lão tử sẽ xé rách ngươi.
Dứt lời, trường đao to lớn trong tay đột nhiên giương lên, đao mang nổ bắn ra, ‘Xóa’ một tiếng trảm mạnh hướng về phía trước.
Không khí giống như bị xé nứt!
Một tiếng rít chói tai vang lên.
Lệnh Hồ Thanh Trúc lại đứng tại chỗ không động, thậm chí không có rút ra bảo kiếm trong tay, bên trong hai tròng mắt của nàng lóe ra kiếm mang rét lạnh, mắt thấy chuôi đao to lớn đáng sợ kia trảm nhanh đến, nàng chỉ chậm rãi giơ lên ngón trỏ thon dài của mình.
Gặp một màn này, sắc mặt Mạc Thanh Sơn và chúng đệ tử Lăng Tiêu tông đều thay đổi.
Ai ngờ đúng vào lúc này, Lệnh Hồ Thanh Trúc duỗi ra ngón trỏ, lại đột nhiên bắn nhanh ra một đạo kiếm mang màu xanh, ‘Phong’ một tiếng, va chạm với đao mang đang trảm mạnh mà xuống kia.
Quang mang vẩy ra, khí lãng lăn lộn!
Đại đao cực đại mang theo khí thế rào rạt của hán tử to lớn lại đột nhiên vù vù một tiếng, bị đạo chỉ kiếm kia đánh bay lên trên.
Hán tử to lớn chỉ cảm thấy hổ khẩu chấn động, bước chân lại không tự chủ được lui về sau hai bước.
Mà Lệnh Hồ Thanh Trúc vẫn đứng tại chỗ, không nhúc nhích.
Gặp một màn này, Mạc Thanh Sơn cùng những người khác đều là mặt mũi tràn đầy vẻ khó tin.
- Ngón tay bắn ra kiếm mang?
- Tông môn của chúng ta lúc nào có loại công pháp này rồi?
- Lệnh Hồ sư thúc quả nhiên không hổ là cao thủ tu kiếm cao thâm khó lường nhất của tông môn, một ngón tay vậy mà có thể bắn ra kiếm mang lợi hại như vậy.
Chúng đệ tử nội môn vốn rất có hảo cảm đối với sự lãnh khốc mà xinh đẹp của vị Lệnh Hồ sư thúc này, lúc này càng là ánh mắt đầy lửa nóng, mặt mũi tràn đầy vẻ sùng bái.
Vân Uyển Nhu bị Đao tỷ vịn giờ phút này nhìn thân ảnh màu xanh kia cũng kinh ngạc đến ngẩn người.
- Oa! Oa! Oa!
Đúng vào lúc này, một màn khiến cho mọi người mở rộng tầm mắt lần nữa xuất hiện.
Tên hán tử to lớn kia vừa đứng vững thân thể, đang muốn tiếp tục vung đao xông lên, thân ảnh màu xanh đứng bất động tại chỗ đột nhiên giơ lên ngón tay khác, năm ngón tay vậy mà liên tiếp không ngừng mà bắn ra từng đạo kiếm mang màu sắc khác nhau.
Giống như cầu vồng, làm cho người ta hoa mắt thần mê.
Mà những những nơi kiếm mang kia đi qua, trong không khí đều vang lên tiếng rít chói tai.
Hán tử to lớn cuống quít vung đao ngăn cản, rất nhanh đã luống cuống tay chân.
Đúng vào lúc này, thân ảnh màu xanh ‘Ờ’ một tiếng rút ra bảo kiếm trong tay, thân ảnh lóe lên, xuất hiện ở trước thân người hán tử to lớn, lưỡi kiếm ‘Hắc’ lộ ra lên một tia kiếm mang màu xanh, trực tiếp trảm tới hán tử to lớn.
Hán tử to lớn cuống quít vung đao ngăn cản.
Ai ngờ kiếm mang màu xanh kia cực kì sắc bén, lại ‘Keng’ một tiếng, chặt đứt đại đao khổng lồ trong tay hán tử to lớn, lại chém về phía đầu hắn.
Sắc mặt đại hán to lớn đại biến, cuống quít vứt bỏ đao lăn lộn mà ra.
- Xóa!
Chỗ mặt đất hắn vừa đứng lập tức xuất hiện một vết kiếm hằn sâu!
Mạc Thanh Sơn gặp một màn này, trong lòng âm thầm chấn kinh: Mấy ngày không thấy, kiếm thuật của Lệnh Hồ phong chủ lại đến cảnh giới khủng bố như thế.
Hán tử to lớn mới từ trên mặt đất nhảy dựng lên, bảo kiếm trong tay Lệnh Hồ Thanh Trúc, lần nữa đâm lên.
Hán tử lập tức nổi giận gầm lên một tiếng, toàn thân dâng lên một tầng áo giáp màu vàng đất, đột nhiên một quyền đánh tới mũi kiếm.
- Oanh!
Quyền mang và mũi kiếm đánh vào nhau.
Mũi kiếm kia lại bị nắm đấm đập dừng, khó mà lại tiến thêm mảy may!
Hán tử to lớn vừa muốn nhếch miệng cười quái dị, ai ngờ một tay khác củ Lệnh Hồ Thanh Trúc nhẹ nhàng vừa nhấc, vươn một ngón tay ngọc nhỏ dài, ‘Oa’ một tiếng trong nháy mắt bắn ra một đạo kiếm mang màu xanh, lại trực tiếp xuyên qua lồng ánh sáng hộ thể của hắn, đánh vào bộ ngực của hắn.
Một cỗ cảm giác đau nhức kịch liệt bỗng nhiên đánh tới.
Luồng kiếm mang màu xanh kia vậy mà trong nháy mắt xuyên thủng qua bộ ngực của hắn, từ phía sau lưng hắn bắn ra ngoài.
Khối cự thạch đằng sau vậy mà ‘Phanh’ một tiếng, chia năm xẻ bảy.
Thân thể hán tử to lớn chấn động, trong lòng kinh hãi, cuống quít nhảy ra về phía sau, lớn tiếng quát:
- Địch quá mạnh, rút lui!
Hô xong, xoay người bỏ chạy.
Những cường đạo còn sống khác lập tức co cẳng chạy mất.
- Súc sinh, trốn chỗ nào!
Mạc Thanh Sơn vừa rồi chưa hề nhúng tay vào lập tức gầm thét một tiếng, cầm trong tay trường thương, đuổi theo.
Những đệ tử nội môn kia cũng lập tức theo ở phía sau.