Chương 1473: Lục Mạch Thần Kiếm ra uy lực, ta muốn làm đệ tử thân truyền (2)

Lệnh Hồ Thanh Trúc cũng đang muốn đi truy đuổi, đột nhiên sắc mặt trắng nhợt, dừng bước.

Lục Mạch Thần Kiếm quá mức tiêu hao nội lực cùng kiếm khí, lấy cảnh giới kiếm ý của nàng bây giờ, vừa rồi phóng xuất ra nhiều chiêu như vậy, đã vượt xa phát huy bình thường.

Bất quá hôm nay nàng là lần đầu tiên nếm thử dùng chỉ kiếm đối địch, không nghĩ tới uy lực to lớn, vẫn ngoài dự liệu của nàng.

Đợi về sau kiếm ý của nàng lại tăng một cấp, tu vi tiến thêm một bước, chắc chắn sẽ lợi hại hơn.

Tiểu tử kia... Quả nhiên là bảo bối.

Ánh mắt của nàng nhìn về phía nham thạch cách đó không xa.

- Oanh!

Mạc Thanh Sơn vừa đuổi tới chỗ gần, tên hán tử to lớn đột nhiên ném ra một viên châu, viên châu kia đập xuống đất, lập tức nổ tung lên, tản mát ra một cỗ sương mù màu tím to lớn.

Mạc Thanh Sơn biến sắc, cuống quít lui lại, đưa tay ngăn cản đệ tử sau lưng, lớn tiếng cảnh cáo.

- Chớ tới gần, có độc!

Đợi sương mù tan hết, tên hán tử to con kia đã mang theo cường đạo còn lại chạy trốn mất.

Chúng đệ tử vừa rồi bị thực lực của hán tử to lớn và trận pháp bốn phía dọa cho vỡ mật, không dám động thủ, lúc này gặp đối phương chạy thoát, trong lòng lại cảm giác không cam, hối tiếc không thôi.

Mạc Thanh Sơn không có năng lực báo thù cho con nhỏ, càng là trong lòng ảo não.

Bất quá hắn đã thụ thương, bốn phía lại nguy hiểm trùng điệp, không biết đối phương còn có mai phục gì khác.

Hắn nhất định phải là có trách nhiệm đối với những đệ tử nội môn này.

Nhìn địa phương tên hán tử to lớn biến mất, hắn âm thầm thở dài một hơi, mang theo chúng đệ tử quay người trở về, chắp tay nói:

- Lệnh Hồ phong chủ hôm nay nhờ có ngươi đuổi tới, nếu không chúng ta đã trúng phải kế của cường đạo.

Chúng đệ tử đều cúi đầu chắp tay hành lễ:

- Đa tạ Lệnh Hồ sư thúc.

Bọn hắn đều nghĩ rằng người vừa rồi phá mất m Sát Thiên quân trận, hỏa thiêu cường đạo, là nữ tử trước mắt.

Thần sắc Lệnh Hồ Thanh Trúc lãnh khốc, cũng không phủ nhận, khẽ gật đầu.

Lúc này, Vân Uyển Nhu bọc lấy quần áo, vết thương đầy người, tóc tai bù xù đi qua, quỳ gối ở trước mặt nàng, ôm hai chân nàng khóc lóc nói:

- Lệnh Hồ sư thúc, van cầu ngài, van cầu ngài, thu vãn bối làm đồ đệ đi, vãn bối rất muốn cùng ngài tu kiếm....

Mạc Thanh Sơn cùng chúng đệ tử nhìn về phía nàng, đều là mặt mũi tràn đầy vẻ thương hại, không đành lòng nhìn nhiều.

Vân Uyển Nhu mặt đầy nước mắt khóc lóc cầu khẩn.

Lệnh Hồ Thanh Trúc cúi đầu nhìn nàng, gặp bộ dáng nàng thê thảm như thế, biết được nàng vừa rồi nhận lấy tra tấn không phải người làm ra, đưa tay đỡ nàng dậy nói:

- Ta không thu đồ đệ.

Vân Uyển Nhu khóc nói:

- Lệnh Hồ sư thúc, vãn bối gọi Vân Uyển Nhu, Kiếm Phong Ngụy trưởng lão các người lúc đầu đáp ứng vãn bối, muốn thu vãn bối làm đệ tử nội môn Kiếm Phong, kết quả cuối cùng... Ô ô, Lệnh Hồ sư thúc, vãn bối biết sai, về sau cũng không tiếp tục mâu thuẫn với đồng môn sư huynh đệ, cầu người, cầu người nhận lấy vãn bối đi, vãn bối muốn theo người tu kiếm....

Lệnh Hồ Thanh Trúc nhíu mày, nói:

- Ngươi là đệ tử của Kim Tùng, Vân Uyển Nhu?

Vân Uyển Nhu lần nữa quỳ trên mặt đất, ôm hai chân nàng khóc ròng nói:

- Lệnh Hồ sư thúc, là vãn bối... Vãn bối đã nói xin lỗi Sở sư huynh, ô ô, là vãn bối không đúng, là vãn bối sai...

Lệnh Hồ Thanh Trúc trầm mặc một chút, lại liếc mắt nhìn vết thương trên cổ nàng, do dự một lát, nói:

- Ngươi đứng lên trước đi, chờ sau khi trở về, ta sẽ nói một tiếng cho Ngụy trưởng lão, để hắn thu ngươi làm đệ tử nội môn.

Vừa nghe lời này, Lôi Dương bên cạnh lập tức quỳ xuống, mặt mũi tràn đầy kích động cùng cảm kích nói:

- Đa tạ Lệnh Hồ sư thúc! Đa tạ Lệnh Hồ sư thúc nguyện ý thu sư muội nhà ta.

Vân Uyển Nhu vẫn như cũ ôm hai chân của nàng khóc lóc.

Lôi Dương cuống quít đẩy nàng ra, nói:

- Sư muội, Lệnh Hồ sư thúc đã đáp ứng ngươi, nhanh nói lời cảm tạ sư thúc.

Vân Uyển Nhu lại ngẩng đầu, mặt đầy nước mắt mà nói:

- Lệnh Hồ sư thúc, vãn bối muốn làm đệ tử thân truyền của ngài, không muốn làm đệ tử nội môn, cầu ngài đáp ứng...

Vừa nghe lời này, những đệ tử khác bên cạnh đều sững sờ, trong mắt đều lộ ra một tia chán ghét.

Nữ tử này càng là lòng tham không đáy.

Lôi Dương cũng giật nảy mình, cuống quít thấp giọng nói:

- Sư muội, ngươi điên rồi sao? Lệnh Hồ sư thúc đáp ứng thu ngươi làm đệ tử nội môn Kiếm Phong, cái này đã là chuyện để rất nhiều đệ tử tha thiết ước mơ, ngươi còn không mau nói lời cảm tạ...

Trong miệng hắn đột nhiên dừng lại.

Bởi vì hai người áp sát quá gần, ai cũng không có phát hiện, tay trái Vân Uyển Nhu không biết khi nào, đã quán xuyên qua bộ ngực của hắn, mặt mày méo mó, âm thanh sắc nhọn nói:

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters