Chương 1475: Thủy Liêm động! Ta sẽ không để cho ngươi phụ trách..... (1)

Lúc này, Lệnh Hồ Thanh Trúc đứng ở phía trước nhất, thần sắc nhàn nhạt mở miệng nói:

- Mạc trưởng lão, ngươi dẫn bọn hắn rời đi trước.

Dứt lời, bảo kiếm trong tay ‘Ông’ một tiếng, sáng lên một vòng kiếm mang.

Mạc Thanh Sơn giương lên trường thương trong tay, quay đầu quát:

- Ninh Ngọc! Ngươi mang các vị sư đệ sư muội rời đi trước! Lão phu ở lại cùng Lệnh Hồ phong chủ tru sát yêu ma này.

Nữ tử quái dị thấy thế, lại là nhe răng cười một tiếng, mặt mũi tràn đầy trào phúng:

- Muốn đi? Hỏi qua bản tôn cho hay chưa?

Dứt lời, trên người nữ tử quái dị đột nhiên cuồn cuộn sương mù màu đen, hai con ngươi trong nháy mắt biến thành màu đỏ hồng.

Một cỗ khí tức hung sát đáng sợ đột nhiên bộc phát ra.

- Lạt!

Đúng vào lúc này, bảo kiếm trong tay Lệnh Hồ Thanh Trúc đột nhiên quang mang nổ bắn ra, ‘Oa’ một tiếng, cắm vào trên mặt đất trước mặt.

Lập tức, một cỗ khí lãng đáng sợ trong nháy mắt hóa thành một cơn gió lốc, ‘Oanh’ một tiếng mang theo vô số kiếm ảnh, mãnh liệt đánh tới đối diện.

Lệnh Hồ Thanh Trúc đứng tại chỗ, váy áo bồng bềnh, tóc dài bay lên, hai con ngươi lấp lóe kiếm ảnh, sắc mặt tái nhợt, lực lượng bên trong đan hải cùng từng cái huyệt khiếu trong cơ thể nháy mắt toàn bộ bộc phát ra.

Kiếm khí đáng sợ như sóng lớn bay vọt về phía trước.

Con ngươi nữ tử quỷ dị co rụt lại, lập tức lui lại một bước, hai tay đột nhiên giơ ra, trong nháy mắt ngưng kết ra một hộ thuẫn màu đen to lớn, ‘Nát’ một tiếng, đặt dọc ở trước mặt.

Vô số kiếm ảnh trong nháy mắt cách cách đánh vào bên trên hộ thuẫn, nham thạch bốn phía trực tiếp bị kiếm khí xoắn nát, cuốn bay đầy trời.

Những cường đạo đứng sau lưng nàng đều bị hù kinh hồn bạt vía, cuống quít núp ở phía sau của nàng.

Ngay cả hán tử to lớn cầm trường đao bên cạnh, cũng biến sắc, cuống quít núp ở phía sau của nàng.

Lệnh Hồ Thanh Trúc đánh ra một kích toàn lực, thiên địa vì đó biến sắc.

Bốn phía cát bay đá chạy, gió lốc gào thét, lít nha lít nhít kiếm ảnh lập tức bao phủ toàn bộ loạn thạch cương.

Một tay nàng cầm kiếm, hai đầu lông mày hiện ra một thanh kiếm ảnh mơ hồ, quay đầu nói:

- Mạc trưởng lão, mau dẫn bọn hắn rời đi.

Mạc Thanh Sơn thấy sắc mặt nàng khó coi, đang do dự, nàng lại thấp giọng nói:

- Đi mau, có người tới tiếp ứng ta.

Mạc Thanh Sơn nghe xong, không do dự nữa, lập tức kéo lấy trường thương, quay người quát to với chúng đệ tử:

- Đi!

Chúng đệ tử Lăng Tiêu tông thấy chiến đấu đẳng cấp này không phải bọn hắn có thể tham gia, lập tức quay người thoát khỏi nơi đây.

Nham thạch to lớn bốn phía, đều chịu đựng kiếm khí đáng sợ, nhao nhao vỡ tan.

Tên nữ tử quỷ dị dùng hai tay chống lấy hộ thuẫn màu đen, nhếch miệng cười nói:

- Nỏ mạnh hết đà, bản tôn nhìn ngươi có thể chống cự bao lâu!

Khóe miệng Lệnh Hồ Thanh Trúc bắt đầu tràn ra máu tươi, sắc mặt trở nên càng thêm tái nhợt.

Nàng quay đầu nhìn thoáng qua, Mạc Thanh Sơn đã mang theo chúng đệ tử trốn xa.

Trong mắt nàng lóe lên kiếm mang, trong cơ thể còn sót lại một tia nội lực cùng kiếm khí, toàn bộ đổ ra.

Vẻn vẹn hơn mười giây sau, bốn phía kiếm khí đột nhiên bắt đầu tán loạn.

Bảo kiếm trong tay của nàng đột nhiên gào thét một tiếng, kiếm mang dần dần biến mất.

Nữ tử quỷ dị bất ngờ cười một tiếng, trực tiếp bỏ đi hộ thuẫn màu đen, chỉ dùng thân thể cường đại của mình ngăn cản một tia kiếm khí còn lại cuối cùng của nàng.

Tên hán tử to lớn cũng từ phía sau nàng đứng dậy, mặt mũi tràn đầy cười nhạo nói:

- Tiểu mỹ nhân, chờ một lúc lão tử sẽ để ngươi xem thật kỹ một chút.

Lệnh Hồ Thanh Trúc ‘Oa’ phun ra một ngụm máu tươi, đột nhiên quay đầu chỗ khác, sắc mặt tái nhợt hô:

- Còn không mau ra!

Vừa dứt lời, một bóng người mang theo mặt nạ Hắc Hổ, đột nhiên từ đằng sau một khối nham thạch không xa lao ra, tốc độ cực nhanh, cơ hồ trong nháy mắt, đã đến bên cạnh của nàng.

Nữ tử quỷ dị và hán tử to lớn đối diện thấy thế đều biến sắc, cuống quít muốn xé rách kiếm khí còn sót lại xông lên trực tiếp động thủ.

- Phốc ——

Một túi lớn vôi phấn đột nhiên vung về phía bọn hắn từ đối diện.

Lập tức, một viên châu bay ra, rơi vào trước mặt của bọn hắn, ‘Phanh’ một tiếng nổ tung lên, dâng lên một đoàn sương mù màu tím.

Nữ tử quỷ dị giận dữ, một quyền đánh tan kiếm khí đã tán loạn, kình phong trên người xoay tròn, không nhìn vôi phấn và sương mù màu tím, vọt thẳng ra.

- Xoạt!

Ai ngờ nàng vừa lao ra, mặt đất đột nhiên xông lên một ngọn lửa lớn, dọa nàng bị hù dừng lại.

Đợi nàng nhảy ra khỏi ngọn lửa, mới phát hiện tên nữ tử áo xanh kia và cái người đeo mặt nạ đột nhiên xuất hiện kia sớm đã biến mất không thấy gì nữa.

Hai mắt nàng bốc lửa nhìn về phía thân ảnh cách đó không xa, đang muốn đuổi theo, đột nhiên biến sắc, nội lực trong cơ thể bắt đầu hỗn loạn, đầu có chút choáng váng, hai chân có chút như nhũn ra...

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters