Chương 1476: Thủy Liêm động! Ta sẽ không để cho ngươi phụ trách..... (2)

Mà ở sau lưng nàng, mấy tên cường đạo đã ‘Phịch phịch’ một tiếng, ngã trên mặt đất.

Mặt mũi nàng tràn đầy dữ tợn giật giật cái mũi, lập tức nghiến răng nghiến lợi nói:

- Khó trách vừa rồi ngửi thấy một mùi hương hoa như có như không, cẩu vật vậy mà hạ độc.

- Hán tử to lớn cũng nhảy ra ngoài, nổi giận mắng:

- Đồ con rùa, thế mà bảo là danh môn chính phái! Vung vôi, vung dầu thắp, hạ độc, so với Ma môn thì mẹ nó còn muốn hèn hạ hơn.

Nữ tử quỷ dị phẫn nộ quát:

- Truyền tin tức cho huynh đệ đường khác, giữ vững lối ra, một con ruồi cũng không thể bỏ qua! Nữ tử kia đã bị trọng thương, chạy không xa! Bản tôn nhất định phải lột da của nàng.

- Xóa!

Lúc này Lạc Thanh Chu đang ôm Lệnh Hồ Thanh Trúc thụ thương đang bất lực, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, chạy nhanh trong rừng cây.

Hai bên cây cối hối hả rút lui về phía sau, âm thanh gió thoảng bên tai hô hô rung động.

Mặt trời đã ngả vào trời Tây.

Trời chiều bao phủ, đã là chạng vạng tối.

Lệnh Hồ Thanh Trúc thoi thóp nằm ở trong ngực của hắn, ánh mắt nhìn hắn, hơi thở mong manh mở miệng nói:

- Phải... Bên phải, có thác nước, bên trong thác nước... Có hang động....

Lạc Thanh Chu cũng hiểu biết hiện tại không thể chạy loạn, nhất định phải nhanh chóng tìm một chỗ tránh né.

Một là Lệnh Hồ Thanh Trúc bị thương rất nghiêm trọng, nhất định phải lập tức cứu chữa, nếu không có khả năng khó giữ được tính mạng.

Hai là nơi này cách lối ra quá xa.

Độc Nhãn Ngưu có tu vi cường đại, đoán chừng chẳng mấy chốc sẽ đuổi theo, hắn căn bản cũng không có thời gian chạy đi.

Mà lại trên đường có khả năng còn sẽ có cường đạo khác chặn đường.

Hắn lập tức đổi một phương hướng, hướng về bên phải bỏ chạy.

- !

Hắn ôm Lệnh Hồ Thanh Trúc nhảy lên đại thụ, lập tức như khỉ vượn, nhanh chóng nhảy vọt xuyên thẳng qua các gốc đại thụ.

Trước đó hắn hay ở trong rừng cây luyện tập, hiện tại rốt cục có đất dụng võ.

Hắn mặc dù trong ngực ôm người, nhưng tốc độ vẫn rất nhanh như cũ.

Từ mặt đất chạy trốn, trên đường đi khẳng định sẽ lưu lại rất nhiều vết tích, cho nên hắn quyết định từ trên cây chạy trốn.

Không bao lâu.

Hắn đột nhiên nghe được phía trước truyền đến tiếng nước chảy.

Lập tức, tiếng thác nước truyền đến.

Lại đi về phía trước khoảng vài trăm thước, hắn rốt cục thấy được thác nước trước mặt.

Hắn lập tức từ trên cây nhảy xuống, trực tiếp nhảy vào bên trong nước suối hạ du, sau đó ôm Lệnh Hồ Thanh Trúc, từ trong nước chạy lướt về dưới thác nước.

Như vậy, dòng nước sẽ xóa tan mùi của bọn họ, sẽ không lưu lại bất kỳ dấu vết gì.

- Sư phụ, động ở đâu?

Lạc Thanh Chu lập tức hỏi.

Sắc mặt Lệnh Hồ Thanh Trúc tái nhợt, khó khăn mở miệng nói:

- Nước... Màn nước....

Lạc Thanh Chu ngẩng đầu nhìn lại, trong lòng khẽ động, lập tức ôm nàng chạy lướt qua tới, chờ đến chỗ gần, hắn lập tức thả người nhảy lên, ‘Hoa’ một tiếng, trực tiếp xuyên thấu qua tầng màn nước đang chảy, nhảy vào bên trong.

Bên trong quả nhiên ẩn giấu một chỗ hang động, tại địa phương cao cách đầm nước có vài chục mét, trốn vào trong, có thác nước che giấu, mà tiếng thác nước lại rất lớn, cho dù ở bên trong phát ra bất kỳ âm thanh gì thì bên ngoài cũng nghe không được.

Hắn ôm chặt người trong ngực, cơ bắp da thịt hai chân gấp lại, đột nhiên nhảy lên, nhảy lên, lập tức chui vào hang động.

Ai ngờ hắn mới vừa đi vào, bên trong đột nhiên vang lên một tiếng rít chói tai.

Một đám hầu tử đang chơi đùa ở bên trong trông thấy hai người, lập tức hoảng sợ hét rầm lên, lập tức nhảy xuống gào thét, xua đuổi bọn hắn.

Lạc Thanh Chu nhìn Thủy Liêm động này, và những hầu tử đang phẫn nộ trước mắt, đột nhiên có một loại cảm giác hoang đường.

Những con khỉ kia gặp bọn họ chỉ có hai người, lập tức hung thần ác sát vây quanh, từng con nhe ra răng nanh, gương mặt hung ác gào thét.

- Ầm!

Lạc Thanh Chu ra một quyền đánh vào bên trên nham thạch bên cạnh.

Khối nham thạch to lớn kia lập tức ‘Răng rắc’ một tiếng, chia năm xẻ bảy!

- Hô hô hô ——

Đàn khỉ gặp một màn đáng sợ, lập tức từng con bị hù nhảy dựng lên tại chỗ, mặt mũi tràn đầy hoảng sợ chạy trối chết, đảo mắt đã chạy ra khỏi hang động, biến mất không thấy gì nữa.

Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua bốn phía, gặp bên trong góc sâu có một giường đá màu rêu, lập tức ôm Lệnh Hồ Thanh Trúc đi tới, thả nàng đặt lên trên giường đá.

Lệnh Hồ Thanh Trúc ôm chặt phần bụng, nhắm mắt lại, ngực có chút phập phồng, lông mày chăm chú nhíu lại, hiển nhiên đang chịu đựng đau đớn.

Máu tươi từ giữa ngón tay của nàng tràn ra, nhuộm đỏ váy áo.

Lạc Thanh Chu vội vàng lấy tay nàng ra, nhìn về phía bụng của nàng.

Nơi đó xuất hiện một vết thương thật sâu, chảy ra huyết dịch lại là màu đen, tản ra một mùi gay mũi.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters