Lạc Thanh Chu lập tức lấy ra giải độc đan mua được từ cửa hàng võ giả trong túi trữ vật, đưa vào nàng miệng.
Lệnh Hồ Thanh Trúc mở miệng nhỏ ra, nuốt xuống, từ từ mở mắt, nhìn hắn một hồi, cố hết sức nói:
- Không được... Vô dụng... Nếu như ta vừa rồi... Chẳng phải liều mạng, có lẽ còn... Còn có thể....
Lạc Thanh Chu lập tức lại ôm lấy nàng nói:
- Sư phụ, ta đưa ngươi về tông môn, tông chủ nhất định có thể cứu ngươi.
Lệnh Hồ Thanh Trúc khẽ lắc đầu:
- Quá... Quá xa, không còn kịp rồi...
Lạc Thanh Chu cứng đờ, buông lỏng nàng ra, trong đầu nhanh chóng chuyển động, tự hỏi phương pháp cứu mạng.
Hai con ngươi Lệnh Hồ Thanh Trúc hiện ra vẻ kinh ngạc nhìn hắn, trên mặt lộ ra thần sắc một tia tái nhợt mà nhu hòa, nói khẽ:
- Lại... Lại gọi ta một tiếng... Sư phụ, được chứ?
Lạc Thanh Chu nắm thật chặt tay của nàng, trầm giọng nói:
- Sư phụ.
Vẻ mặt Lệnh Hồ Thanh Trúc hốt hoảng một chút, hai con ngươi kinh ngạc nhìn hắn, khóe miệng đột nhiên chảy ra càng nhiều máu tươi...
Lạc Thanh Chu gặp huyết dịch của nàng là màu đỏ tươi, lại liếc mắt nhìn dòng máu màu đen chảy ra từ phần bụng của nàng, trong lòng khẽ động, lập tức nói:
- Sư phụ, nọc độc còn chưa tới trái tim, hẳn là còn ở miệng vết thương, đoán chừng bị kinh mạch trong cơ thể ngươi tự động khép kín, khóa ở nơi đó, chúng ta còn có cơ hội.
Nói xong, ánh mắt nhìn về phía miệng vết thương, do dự một chút, vươn tay, ‘Xoạt’ một tiếng, xé rách quần áo ở phần bụng của nàng, lộ ra vết thương bị chủy thủ đâm rách.
Lúc này, miệng vết thuơng kia đang không ngừng chảy máu đen ra phía ngoài.
Kinh mạch trong cơ thể cùng ngũ tạng lục phủ võ giả, thậm chí là huyết dịch cốt tủy đều trải qua thiên chuy bách luyện, mặc dù vừa rồi nàng hao hết một tơ lực lượng sau cùng, nhưng thời khắc nguy cơ, những khí quan trong cơ thể vẫn như cũ sẽ làm bảo hộ cuối cùng trước khi chết, tựa như là hệ thống miễn dịch của thân thể con người, đến chết đều đang thôn phệ virus đang xâm nhập vào cơ thể người.
Nọc độc vẫn như cũ bị vây khốn ở miệng vết thương, cũng không chảy vào trái tim.
Nhưng lấy thân thể Lệnh Hồ Thanh Trúc bây giờ, khẳng định không kiên trì được quá lâu, cho nên cần nhanh chóng thải độc ra ngoài, mà cần lấy ra toàn bộ nọc độc.
Lạc Thanh Chu nhìn vết thương, đang tự hỏi làm như thế nào lấy ra toàn bộ nọc độc bên trong, Lệnh Hồ Thanh Trúc đột nhiên khó khăn giơ lên trái tay, ống tay áo trượt xuống, lộ ra cổ tay tinh tế tuyết trắng của nàng. Trên cổ tay, mang theo một vòng tay bạch ngọc.
Nàng nhíu nhíu mày lại, vòng ngọc trên cổ tay đột nhiên khẽ động, một chiếc bình ngọc xuất hiện ở trong tay nàng.
Nhưng nàng đã không có khí lực nắm chặt bình ngọc.
Bình ngọc vừa sắp trượt xuống, Lạc Thanh Chu đưa tay tiếp được, nghi hoặc hỏi:
- Sư phụ, đây là cái gì?
Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn hắn, trên má tái nhợt đột nhiên nhiễm lên hai vết đỏ ửng nhàn nhạt, lại trầm mặc trong chốc lát, run giọng nói:
- Thuốc... Súc miệng, ngươi... Ngươi giúp ta... Hút... Trước súc miệng...
Hai người bốn mắt nhìn nhau, trong huyệt động yên tĩnh im ắng.
- Được.
Lạc Thanh Chu chỉ giật mình, cũng không có chút do dự, lập tức mở ra nắp bình, uống một ngụm, súc súc miệng, để chất lỏng bao trùm khoang miệng, sau đó phun ra.
Hắn nhìn về phía vết thương, đang muốn cúi đầu đi hút, Lệnh Hồ Thanh Trúc đột nhiên cầm tay của hắn, lại gian nan mở miệng nói:
- Ngươi...
Lạc Thanh Chu nhìn về phía nàng nói:
- Sư phụ muốn nói gì?
Lệnh Hồ Thanh Trúc kinh ngạc nhìn nhìn hắn mấy giây, khẽ lắc đầu, chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Lạc Thanh Chu trầm mặc một chút, nói:
- Sư phụ, đệ tử biết được nam nữ thụ thụ bất thân, bất quá lúc này, tính mạng quan trọng, chúng ta không giảng những lễ tiết kia.
Nói xong, đang muốn há miệng hút nọc độc.
Lệnh Hồ Thanh Trúc nhắm mắt lại, thân thể run nhè nhẹ, lại nói:
- Yên... Yên tâm, ta... Ta sẽ không, để ngươi... Để ngươi phụ trách.
Lạc Thanh Chu nghe lời này, đột nhiên ngừng lại, đưa mắt nhìn về phía nàng.
Lệnh Hồ Thanh Trúc chờ đợi trong chốc lát, chậm rãi mở mắt ra, gặp hắn đang nhìn mình, giật mình, đành phải cắn môi một cái, đỏ mặt nói:
- Ta... Ta Lệnh Hồ Thanh Trúc, chưa từng... Chưa từng nói dối...
Nói xong, lại nhắm mắt lại.
Khóe miệng Lạc Thanh Chu co giật một chút, nhưng không dám lại do dự, hít sâu một hơi, lại chậm rãi phun ra ngoài, lập tức ngừng thở, nhắm ngay vết thương, cúi đầu.
Thân thể Lệnh Hồ Thanh Trúc đột nhiên run lên, run giọng nói:
- Nhẹ một chút... Đau...
Mặt trời chiều ngả về tây.
Bên ngoài thác nước, bọt nước màu vàng kim bay múa ở giữa không trung.
Một con nai con da lông xinh đẹp đi vào bên dòng suối nhỏ uống nước, uống xong nước, lại nhẹ nhàng rời khỏi nơi đây.
Trong rừng cây cách đó không xa. Một đám hầu tử đứng ở trên cây, đang gào thét ầm ĩ.