- Ai sợ? Trong thiên hạ này còn chưa có thứ gì để cho bản quận chủ sợ hãi.
- Ai ai!
Đúng vào lúc này, một hầu tử đột nhiên thét chói tai nhảy xuống từ trên đại thụ trên đỉnh đầu.
Nam Cung Mỹ Kiêu ‘A’ kinh ngạc thốt lên một tiếng, lập tức nhảy lên trên người hắn, hai tay ôm lấy cổ của hắn, hai chân thon dài kẹp lấy người hắn, hoa dung thất sắc.
Lạc Thanh Chu ngẩng đầu nhìn một chút.
Con khỉ kia lại ‘Chi chi’ kêu một tiếng, nhanh chóng nhảy đi.
Nam Cung Mỹ Kiêu ở trên người hắn kinh ngạc mấy giây, mới buông ra hai chân hai tay, nhảy xuống, miệng xấu hổ nói:
- Thối hầu tử!
Lạc Thanh Chu không dám nhiều lời, nói:
- Đi thôi, phía trước có chỗ thác nước, chúng ta đi xem một chút.
Nói xong, hắn cởi ra mặt nạ trên mặt.
Nam Cung Mỹ Kiêu đang muốn đến gần hắn, đột nhiên nhìn thấy hắn lộ ra gương mặt thanh tú tuấn mỹ, kinh ngạc một chút, miệng ‘Hừ’ một tiếng, lập tức tránh qua bên cạnh mấy bước, gương mặt xinh đẹp lạnh lại, không tiếp tục để ý tới hắn.
Đi qua một dốc núi, phía trước đột nhiên truyền đến tiếng thác nước rơi xuống.
Giương mắt nhìn lên, một thác nước cự đại thình lình xuất hiện.
Thác nước kia trắng như tấm lụa, chảy xiết mà xuống, rộng khoảng chừng mấy chục thước, độ cao không dưới trăm mét, phía dưới là một mảnh u cốc to lớn, trong cốc cỏ xanh tươi tốt, trăm hoa đua nở.
Có hồ điệp bay múa, có ong mật hút mật.
Giống như một mảnh thế ngoại đào nguyên.
Ánh mắt Lạc Thanh Chu tìm kiếm bốn phía trong cốc, nhìn về phía thác nước kia.
Trên đồng cỏ ở gần thác nước, xuất hiện mấy dấu chân to lớn.
Nhưng đầu hung thú thượng cổ tựa hồ cũng không có ở chỗ này.
Lạc Thanh Chu đứng ở trên sườn núi, lại nhìn thoáng qua bốn phía, đột nhiên cao giọng hô:
- Chu Yếm tiền bối, vãn bối đến đây bái phỏng.
m thanh quanh quẩn trong sơn cốc, truyền đi rất xa.
Nam Cung Mỹ Kiêu nhìn qua thác nước trước mặt, thấy dấu chân to lớn, trong lòng run lên, lại không tự chủ được tới gần hắn. Lạc Thanh Chu cầm tay của nàng, an ủi:
- Quận chúa, đừng sợ, có ta ở đây.
Nam Cung Mỹ Kiêu lập tức tránh ra khỏi tay hắn, nhìn hắn chằm chằm cả giận nói:
- Đừng đụng ta, nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi cũng không phải Sở Phi Dương, mơ tưởng chiếm tiện nghi của bản quận chúa.
Lạc Thanh Chu: - .. ! ! !
- Hừ!
Nam Cung Mỹ Kiêu quay người qua, gương mặt xinh đẹp lạnh xuống, không tiếp tục để ý tới hắn.
- Oanh!
Đúng vào lúc này, sau lưng đột nhiên truyền đến một tiếng vang.
Lập tức, mặt đất đột nhiên chấn động.
Hai người cơ hồ đứng không vững, kém chút bị tưng tưng nhảy lên.
Sau lưng đột nhiên truyền đến một tiếng hít thở nặng nề, cùng một cỗ khí tức kinh khủng hung hãn.
Hai người lập tức quay người nhìn lại.
Một đầu quái vật to lớn hình thể cao gần trăm trượng, đang cúi đầu, trợn to hai mắt tinh hồng nhìn bọn hắn, mặt mũi tràn đầy hung ác và dữ tợn đáng sợ.
Quái vật này có lông tóc toàn thân tuyết trắng, làn da đỏ thẫm, thân như cự viên, bên trong một cái miệng to lớn đầy máu lộ cả răng nanh ra ngoài, hai chân trước đều to lớn không gì so sánh được, cơ thịt toàn thân nâng lên, hai con ngươi tinh hồng mà băng lãnh.
Một cỗ khí tức hung hãn đáng sợ lập tức đập vào mặt hai người, trong nháy mắt tràn ngập cả U cốc.
Nam Cung Mỹ Kiêu mở to hai mắt, cứng ngắc tại chỗ, không nhúc nhích, ngây ra như phỗng, giống như trong chớp nhoáng này linh hồn đều bị hù chạy.
Lạc Thanh Chu vội vàng lớn tiếng nói:
- Tiền bối, là ta! Ngài còn nhớ vãn bối không?
Chu Yếm lập tức nhe răng nanh, miệng phát ra một tiếng gào thét, tức giận trừng đôi mắt tinh hồng, nắm chặt to nắm đấm lớn nói:
- Hóa thành tro đều nhận ra! Tiểu tử ngươi nói không giữ lời, nói rất nhanh sẽ tìm bản vương, vậy mà hiện tại mới đến, bản vương muốn ra một quyền đánh ngươi thành cặn bã!
Nói rồi, giơ lên nắm đấm to lớn dữ tợn vô song.
Lạc Thanh Chu lập tức nói:
- Tiền bối, thân thể vãn bối gần đây khó chịu, ở nhà dưỡng thương, chữa khỏi thương thế, lập tức đi tìm tiền bối, tuyệt không phải nói mà không giữ lời. Nếu như vãn bối có nói láo, thiên lôi đánh xuống.
Nam Cung Mỹ Kiêu bên cạnh nhìn hắn một cái.
Chu Yếm vẫn như cũ cầm nắm đấm, trong lỗ mũi thô to hừ lạnh một tiếng, trừng tròng mắt nói:
- Dù sao ngươi chính là tới chậm, bản vương không nghe, bản vương chỉ muốn ra một quyền đánh ngươi thành cặn bã.
Lạc Thanh Chu nói:
- Tiền bối, không bằng thế này, hôm nay ta sẽ nói nhiều thêm một đoạn cố sự cho ngài nghe, có được hay không?
Chu Yếm lập tức nói:
- Ba ngày ba đêm.
Lập tức lại dựng thẳng lên ngón tay cái thô to nói:
- Không, mười ngày mười đêm.
Lạc Thanh Chu kinh ngạc một chút, nói:
- Tiền bối, vãn bối chỉ là một kẻ phàm nhân, nếu như ban đêm không quay về ngủ, thân thể khẳng định chịu không được.