- Nhân loại chúng ta có một câu gọi là thức đêm thương thân, có khả năng sẽ còn đột tử. Nếu thân thể vãn bối bị thương, hoặc là đột tử, về sau còn ai đến kể chuyện xưa cho tiền bối nghe? Tiền bối không có vãn bối, về sau chẳng phải cơ khổ, không còn muốn sống? Cho nên tiền bối, vãn bối nhiều nhất chỉ có thể kể cho ngươi một ngày, chờ đến trời tối, ta phải trở về nghỉ ngơi.
Chu Yếm lập tức giận dữ:
- Tiểu tử, ngươi cũng dám nói điều kiện với bản vương?
Lập tức há to cái miệng to lớn đầy máu, lộ ra răng nanh rét lạnh, ‘Ngạo’ nổi giận gầm lên một tiếng, đinh tai nhức óc.
Nam Cung Mỹ Kiêu bị hù sắc mặt trắng bệch, thân thể mềm nhũn, kém chút đứng không vững.
Lạc Thanh Chu ‘A’ lấy ra cây gậy gỗ đen nhánh, không sợ nói:
- Tiền bối, nếu ngươi lấy mạnh hiếp yếu, cố ý muốn cho vãn bối thức đêm đột tử, vãn bối thà chết chứ không chịu khuất phục! Coi như vãn bối liều tính mạng, cũng muốn dùng Kim Cô Bổng này để ngươi chảy máu.
Chu Yếm nhìn về phía gậy gỗ trong tay hắn, bên trên khuôn mặt dữ tợn lập tức co quắp một chút, lập tức nghĩ đến Kim Cô Bổng này ngày đó mang cho nó đau nhức kịch liệt, đầu ngón chân đã từng bị gậy gỗ đánh gãy không tự chủ được co quắp một chút, vừa sợ vừa giận nói:
- Tiểu tử ngươi dám uy hiếp bản vương! Muốn chết!
- A!
Lạc Thanh Chu huy vũ một chút gậy gỗ trong tay, gậy gỗ lại giống như thông linh, ‘Sưu’ một tiếng vậy mà đột nhiên dài ra, trong nháy mắt biến thành một cây gậy gỗ thô to dài hơn mười mét.
- Tư…
Phía trên gậy gỗ kia lại đột nhiên xuất hiện một đầu lôi điện màu tím, nhìn cực kỳ hung hãn.
Lạc Thanh Chu hơi há ra, có chút không rõ.
Chu Yếm gặp một màn này, trong lòng lại giật mình, hai chân không tự chủ lui về sau một bước, cả giận nói:
- Tiểu tử, đây chính là thái độ nhân loại các ngươi đối đãi trưởng bối? Ngươi giáo dưỡng cùng tố chất đâu?
Trong lòng Lạc Thanh Chu hoang mang rối loạn, lại nắm chặt gậy gỗ trong tay, cố ý thấy chết không sờn, dõng dạc nói:
- Tiền bối, vãn bối đã nói, giảng cho ngài cố sự một ngày, chờ vãn bối nghỉ ngơi tốt, lần sau lại đến kể cho ngươi. Tế thủy trường lưu*, tiền bối có thể hiểu? Thế nhưng tiền bối lại hùng hổ dọa người, nhất định để vãn bối kể chuyện xưa cho ngài suốt ngày cả đêm, tiền bối đây là lấy oán trả ơn, muốn để vãn bối chết, vãn bối có thể không phản kháng sao? Con kiến còn muốn sống tạm bợ, huống chi ta đường đường là nam nhi tám thước.
*dòng suối nhỏ nhưng chảy dài, ẩn dụ về việc làm từng chút một mà không bị gián đoạn, sắp xếp cẩn thận và lên kế hoạch lâu dài.
Chu Yếm nghe hắn nói chuyện như vậy, lại thấy hắn ra vẻ không sợ chết, lập tức khí thế yếu đi, nói:
- Tiểu tử ngươi hiện tại mới đến, hại bản vương đợi thật lâu! Một ngày không được, ít nhất cũng phải ba ngày! Bản vương cho phép ngươi ban đêm nghỉ ngơi, ngươi ngay ở chỗ này nghỉ ngơi, chờ sau đó trời sáng ngươi lại tiếp tục kể, như thế nào?
Lạc Thanh Chu giả bộ như suy tư một chút, nói:
- Không được, ba ngày thời gian, cuống họng vãn bối đều sẽ giảng đến câm, vẫn quá thương thân, vãn bối thà chết chứ không chịu khuất phục.
Chu Yếm lập tức nắm chặt nắm đấm, cả giận nói:
- Tiểu tử, ngươi đừng muốn được một tấc lại muốn tiến một thước.
Lạc Thanh Chu lập tức lui một bước nói:
- Tiền bối, như vậy đi, hai ngày! Thời gian hai ngày! Ngươi xem coi thế nào?
Chu Yếm trừng to hai mắt tinh hồng nhìn hắn, lúc đang do dự, Lạc Thanh Chu lại nói:
- Tiền bối, vãn bối không có khả năng nhớ rõ ràng cố sự, vạn nhất không có nhớ kỹ, giảng không đặc sắc, chẳng phải có lỗi với tiền bối. Thời gian hai ngày, vãn bối đều đã nói ra hết tất cả cố sự mình nhớ, chờ vãn bối sau khi trở về nhớ kỹ nội dung còn lại, lại đến giảng cho tiền bối, chẳng phải tốt hơn? Tiền bối có biết đạo lý lửa nhỏ nấu chậm mới có thể cho ra mỹ vị tốt nhất? Tiền bối thích nghe cố sự, chẳng lẽ không thích nghe đặc sắc nhất rung động đến tâm can nhất?
Vừa nghe lời này, Chu Yếm lại chần chờ một chút, thu lại tất cả khí thế hung thần, trong lỗ mũi hừ một tiếng, nói:
- Tiểu tử, vậy hai ngày đi, bất quá thời gian hai ngày này, ngươi phải giảng cho bản vương nghe thật đặc sắc, nếu không, bản vương tuyệt không tha cho ngươi.
Lạc Thanh Chu lập tức thu hồi cây gậy, nói:
- Kia là tự nhiên, cam đoan đặc sắc. Bất quá... Tiền bối, vãn bối lần này tới còn muốn xin ngài một chút máu.
Chu Yếm nghe xong, lập tức chửi ầm lên:
- Đồ chó hoang, chỉ biết ngươi có ý đồ xấu với bản vương, có ý đồ khác! Lần trước cắt bản vương một dao, bản vương đau chết đi sống lại, lần này ngươi lại còn muốn làm đau bản vương, ngươi nằm mơ.