Chương 1520: Ngươi không phải người (4)

Khóe miệng Lạc Thanh Chu co giật một chút, nói:

- Được, vãn bối đêm nay nhất định liên hệ tiền bối.

Nói xong, lập tức lôi kéo Nam Cung Mỹ Kiêu bên cạnh rời đi.

Nam Cung Mỹ Kiêu tránh ra khỏi, gương mặt xinh đẹp lạnh lại nói:

- Đừng đụng ta, ngươi cũng không phải Dương Dương.

Lạc Thanh Chu cứng người một chút, đi đến nơi xa, lấy ra mặt nạ, đeo ở trên mặt.

Nam Cung Mỹ Kiêu lúc này mới hừ lạnh một tiếng, chủ động lôi kéo tay của hắn.

Mà lúc này.

Bên trong Quan Vân phòng phía ngoài, Lệnh Hồ Thanh Trúc vẫn không có rời đi.

Một lát sau.

Thủy Vân đạo nhân từ bên ngoài tiến đến, nhìn nàng lắc đầu:

- Ta vừa rồi đi hỏi một chút, Thanh U sư tỷ nói, bọn hắn còn không có ra. Chu Yếm kia tính khí nóng nảy, thực lực cường đại, bọn hắn muốn lấy máu của nó, đoán chừng còn khó hơn lên trời. Không biết quan chủ nghĩ thế nào, vậy mà dẫn bọn hắn đi vào thật.

Bông tuyết bồng bềnh.

Bên trên cả tòa Thanh Vân quan yên tĩnh im ắng.

Cửa đá Linh Nguyên động từ từ mở ra.

Vân Thượng đạo nhân mang theo Lạc Thanh Chu cùng Nam Cung Mỹ Kiêu đi ra từ trong động, trên đường đi cũng không có hỏi cái gì nhiều.

Thanh U đạo nhân sớm đã chờ trên cầu cách đó không xa.

Vân Thượng đạo nhân mang theo hai người đi lên trên cầu, ấm giọng phân phó nói:

- Thanh U, đưa hai vị khách nhân xuống núi thôi.

Thanh U đạo nhân nhìn hai người một chút, nhịn không được hỏi:

- Đã lấy được máu Chu Yếm?

Vân Thượng đạo nhân mỉm cười, cũng không trả lời.

Lạc Thanh Chu cung kính nói:

- Đa tạ tiền bối quan tâm, đã cầm tới thuốc.

Trên mặt Thanh U đạo nhân lộ ra một vẻ kinh ngạc, bờ môi bỗng nhúc nhích, tựa hồ muốn hỏi chút gì, bất quá cuối cùng vẫn nhịn xuống, có chút cúi đầu nói:

- Hai vị, mời.

Lạc Thanh Chu cùng Nam Cung Mỹ Kiêu cáo biệt Vân Thượng đạo nhân.

Vân Thượng đạo nhân tay cầm phất trần, đơn chưởng chắp tay trước ngực, ánh mắt thật sâu nhìn thiếu niên trước mắt một chút, hiền lành nói:

- Nếu như hai vị về sau có thời gian, có thể đến quan nhiều một chút.

Hai người thi lễ, cùng Thanh U đạo nhân rời đi.

Đi vào đạo quan.

Thanh U đạo nhân lại nhịn không được quay đầu hỏi:

- Lạc công tử không có tới, các ngươi thế nào lấy được máu Chu Yếm?

Nam Cung Mỹ Kiêu chủ động đáp:

- Chúng ta cầm tín vật của hắn, Chu Yếm nhận biết.

Trên mặt Thanh U đạo nhân lộ ra một vòng vẻ ngạc nhiên:

- Cứ như vậy? Chu Yếm nguyện ý cho các ngươi máu tươi?

Nam Cung Mỹ Kiêu nói:

- Cứ như vậy.

Thanh U đạo nhân nhíu mày, hai đầu lông mày lộ ra một vẻ suy tư, không khỏi thở dài:

- Lạc công tử không chỉ có tài hoa cái thế, còn có phương pháp quỷ thần khó lường, vậy mà có thể để cho đầu Chu Yếm kia nghe lời như thế, thật làm bần đạo cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Nam Cung Mỹ Kiêu cười cười, nhìn người nào đó bên cạnh một chút, cũng không nói tiếp.

Thanh U đạo nhân lại nhìn hai người một chút, cũng không tiếp tục hỏi thăm, nói:

- Đúng rồi, Lăng Tiêu tông Lệnh Hồ phong chủ còn đang ở Quan Vân phòng chờ các ngươi.

Nam Cung Mỹ Kiêu nghe vậy, híp híp con ngươi, quay đầu nhìn người nào đó bên cạnh nói:

- Chúng ta có đi gọi Lệnh Hồ phong chủ cùng xuống núi không?

Lạc Thanh Chu lập tức nói:

- Thời gian đã không còn sớm, chúng ta vẫn là xuống núi thôi, để Lệnh Hồ phong chủ ở bên trong quan nghỉ ngơi một đêm là được.

Lập tức lại nói:

- Thanh U đạo trưởng, ngài không cần tiễn, chính chúng ta xuống núi thôi.

Dứt lời, lôi kéo Nam Cung Mỹ Kiêu, bước nhanh rời đi.

Thanh U đạo nhân đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng của bọn hắn dần dần đi xa, suy tư một hồi, quay người đi đến Quan Vân phòng.

Lạc Thanh Chu nắm tay Nam Cung Mỹ Kiêu, đi ra đạo quan, bước nhanh đi xuống bậc thang.

Trên bầu trời vẫn như cũ là bông tuyết tung bay.

Trên bậc thang đã rơi một tầng tuyết đọng thật dày, dẫm lên trên, chi chi rung động.

- Đi nhanh như vậy, trong lòng lo sợ cái gì sao?

Nam Cung Mỹ Kiêu hừ lạnh một tiếng hỏi.

Lạc Thanh Chu một mặt bình tĩnh nói:

- Ta có cái gì chột dạ? Chỉ là trời quá muộn, chúng ta tranh thủ thời gian xuống núi trở về, chờ một lúc đóng cửa thành, chúng ta sẽ không đi vào được.

Lập tức lại nhìn về phía nàng nói:

- Quận chúa cũng không muốn ở khách điếm cũ nát ngoài thành trong đêm gió tuyết đan xen rét lạnh đó chứ?

Trong mắt Nam Cung Mỹ Kiêu lóe lên ánh sáng, như có điều suy nghĩ nhìn hắn, không nói gì.

Lạc Thanh Chu lôi kéo nàng, bước nhanh đi xuống bậc thang.

Bởi vì hai người đều là võ giả, hạ bàn vững vàng, tự nhiên không sợ trượt chân.

Nam Cung Mỹ Kiêu chớp động ánh mắt, không nói gì thêm.

Ai ngờ hai người vừa tới chân núi, sau lưng đột nhiên truyền đến một tiếng nói quen thuộc:

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters