- Sở Phi Dương, lấy được máu Chu Yếm sao?
Lạc Thanh Chu đành phải dừng bước lại, quay đầu kinh ngạc nói:
- A, sư thúc, ngươi làm sao còn không có rời đi?
Lệnh Hồ Thanh Trúc một thân áo xanh đơn bạc, cũng không bung dù, quanh thân có một cỗ khí lưu nhìn không thấy xoay tròn, thổi tan gió tuyết rơi vào.
Ánh mắt nàng lạnh như băng nhìn hai người một chút, nói:
- Ta đang chờ các ngươi.
Lạc Thanh Chu cung kính nói:
- Sư thúc có gì phân phó?
Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn hắn, thản nhiên nói:
- Ngươi là đệ tử Lăng Tiêu tông, tới đây bái phỏng có thể, nhưng có một số việc, không thể bại lộ. Đặc biệt là liên quan tới thân phận ngươi bây giờ.
Lạc Thanh Chu nói:
- Sư thúc yên tâm, đệ tử cũng không nói cho bất kỳ kẻ nào.
Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn thoáng qua người bên cạnh hắn.
Lạc Thanh Chu lại nói:
- Ngoại trừ người nhà đệ tử.
Nam Cung Mỹ Kiêu đang chuẩn bị đâm móng tay, đột nhiên chậm rãi buông ra, hơi nhếch khóe môi lên một chút.
Lệnh Hồ Thanh Trúc trầm mặc một chút, nói:
- Ngươi không quyết định về tông môn tu luyện sao? Lấy thiên phú của ngươi, chỉ có ở tông môn, mới có thể bộc phát ra tiềm lực lớn nhất.
Lạc Thanh Chu chắp tay nói:
- Sư thúc đi về trước đi, đệ tử còn có một ít chuyện muốn làm. Mà đệ tử thích bồi tiếp người nhà, không thích sinh hoạt trên núi.
Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn hắn, không nói gì thêm.
Lạc Thanh Chu chắp tay cáo từ, lôi kéo Nam Cung Mỹ Kiêu rời đi.
Lệnh Hồ Thanh Trúc đứng tại chỗ, thần sắc lạnh như băng nhìn bóng lưng của hai người, váy màu xanh khẽ đung đưa trong gió tuyết.
- Sở Phi Dương, nhớ kỹ ước định của chúng ta, ta chờ ngươi thông báo.
Nàng đột nhiên hô một tiếng.
Lạc Thanh Chu cứng đờ, không có trả lời, lôi kéo người bên cạnh, bước nhanh hơn.
Hai người tiến vào phòng nhỏ trước mặt, nói một tiếng với lão đạo sĩ trong phòng, sau đó đi về phía sau dắt ngựa.
- Quận chúa không có cưỡi ngựa tới sao?
Lạc Thanh Chu hỏi.
Nam Cung Mỹ Kiêu nhìn bảo mã bên cạnh hắn, bĩu môi nói:
- Đây không phải là con ngựa của bản quận chúa sao?
Lạc Thanh Chu không tiếp tục hỏi nhiều, dắt ngựa mà ra, hỏi:
- Quận chúa muốn ngồi phía trước, hay là ngồi đằng sau?
Nam Cung Mỹ Kiêu nhíu mày, nhìn hắn nói:
- Ngươi muốn bản quận chúa ngồi ở phía trước, hay là ngồi ở phía sau?
Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua lưng ngựa, nghĩ đến xấu hổ hai lần trước, lập tức nói:
- Quận chúa vẫn là ngồi ở phía sau đi.
Nam Cung Mỹ Kiêu nhìn hắn một cái, nói:
- Có thể, vậy ngươi đi lên trước đi.
Lạc Thanh Chu lập tức trở mình lên ngựa, đưa tay ra, chuẩn bị kéo nàng.
Nam Cung Mỹ Kiêu lại đi đến phía trước, ôm lấy cổ con ngựa, chân dài giương lên, thân thể lộn một vòng, váy bay lên, trực tiếp cưỡi ở phía trước hắn, lập tức, ngạo nghễ ưỡn mông lên lui về sau một cái, hướng về sau gần sát trong ngực của hắn, sau đó quay đầu nhìn hắn nói:
- Tại sao bản quận chúa phải nghe ngươi? Con ngựa là của bản quận chúa, bản quận chúa muốn ngồi chỗ nào, thì ngồi ở đó!
Lạc Thanh Chu cảm thụ được bờ mông mượt mà, mái tóc mềm mại của nàng, miệng mũi phun ra hương thơm, lập tức cứng đờ, ôm eo nhỏ nhắn của nàng, nắm lấy dây cương nói:
- Đi thôi, cửa thành sắp đóng.
- Trí!
Nam Cung Mỹ Kiêu đột nhiên hướng về sau tựa vào trong ngực của hắn, hai tay hướng về sau bắt lấy đai lưng hắn, hai chân thon dài kẹp con ngựa, đuổi con ngựa chạy vọt về phía trước.
Lạc Thanh Chu ôm eo thon của nàng, ở trong trong mái tóc nàng bay múa lắc lư, quay đầu lại nhìn lại, thân ảnh một bộ áo xanh đang cô độc đứng ở trong gió tuyết, không nhúc nhích nhìn bọn hắn, nhanh chóng biến mất trong gió tuyết...
- Thế nào, không nỡ sao?
Nam Cung Mỹ Kiêu nghiêng gương mặt xinh đẹp qua, hỏi.
Lạc Thanh Chu không có trả lời, đưa mắt nhìn về phía gió tuyết trước mặt.
Nam Cung Mỹ Kiêu dựa vào trong ngực hắn, trên dưới lắc lư, nhìn hắn chằm chằm trong chốc lát, hỏi:
- Các ngươi ước định cái gì?
Dừng một chút, lại nói:
- Nếu như không muốn nói cho ta biết, vậy cũng không cần nói.
Thân thể Lạc Thanh Chu cứng ngắc, cảm thụ được nàng thở ra khí tức thiếu nữ, cùng tay nhỏ lạnh buốt mà mềm mại, nói:
- Nàng muốn đi trong nhà của ta nhìn một chút.
Nam Cung Mỹ Kiêu híp híp con ngươi:
- Đi trong nhà người? Vì sao?
Lạc Thanh Chu nói:
- Bây giờ ta là đệ tử thân truyền Lăng Tiêu tông, nhưng bọn hắn ngay cả nhà ta ở nơi nào, trong nhà có mấy người cũng không biết, cái này cũng không phù hợp quy củ. Dù sao ta là đệ tử thân truyền của tông chủ, nếu như không điều tra rõ ràng, bọn hắn cũng không có tín nhiệm ta.
Nam Cung Mỹ Kiêu trầm mặc một chút, nói:
- Ngươi không có nhà, cũng không có người thân, hết thảy Tần gia đều không có liên hệ gì tới ngươi, ngươi phải hiểu được những thứ này.