Chương 1538: Ngay cả chân Khiêm Gia cũng phải nhìn sao? (4)

Thân thể Nam Cung Mỹ Kiêu nghiêng một cái, tựa ở trên người hắn, đầu dựa vào bờ vai của hắn, thần sắc trở nên ôn nhu:

- Dù sao ta đã là người của ngươi, ngươi đứng bên ai, ta sẽ đứng bên đó. Muốn mất đầu, chúng ta cùng một chỗ, ta không sợ.

Trong lòng Lạc Thanh Chu mềm nhũn, đưa tay muốn ôm chặt nàng, do dự một chút, lấy ra mặt nạ, đeo ở trên mặt, lúc này mới từ phía sau ôm lấy eo nhỏ của nàng, cầm tay của nàng.

Nam Cung Mỹ Kiêu ‘Phốc phốc’ một chút, nhìn chằm chằm biểu lộ trên mặt hắn nói:

- Phi Dương ca ca, ngươi đã đến?

Lạc Thanh Chu cúi đầu hôn lấy cái miệng nhỏ của nàng một chút, nói:

- Quận chúa, cảm ơn nàng, cám ơn nàng vì ta, vì Tần gia làm nhiều thứ như vậy.

Nam Cung Mỹ Kiêu nói:

- Vậy chàng có thích Mỹ Kiêu?

Lạc Thanh Chu vuốt ve tay nhỏ non mềm của nàng, nói:

- Đương nhiên thích.

- Thích Mỹ Kiêu chỗ nào?

- Chỗ nào đều thích.

- Thích nhất chỗ nào?

- Tính cách.

- Dối trá!

- Không nói thật, về sau cũng đừng nghĩ, hừ.

Xe ngựa chở hai người, rất nhanh tới hẻm nhỏ Phong Diệp.

Lúc này, bóng đêm bao phủ, bầu trời trở nên lờ mờ.

Bông tuyết vẫn đang vô thanh vô tức bay lả tả.

Người đi trên đường, người bán hàng rong sớm đã không thấy bóng dáng.

Trong đại sảnh Tần phủ.

Tần gia Đại công tử Tần Lãng, cùng Tần nhị công tử Tần Xuyên, đều chạy về từ Long Hổ học viện.

Sau khi ăn cơm tối xong, bọn hắn còn muốn đi suốt đêm trở về.

Một nhà năm miệng ăn đang náo nhiệt nói chuyện.

Về phần Tần đại tiểu thư, mặc dù cũng ra, nhưng lúc này đang hất lên áo lông chồn tuyết trắng đứng ở trên hành lang bên ngoài, nhìn bông tuyết bay xuống trong tiểu viện, giật mình ngẩn người, không biết đang suy nghĩ gì.

Không có người tới quấy rầy nàng.

Trong đại sảnh, Tần Lãng nhìn bên ngoài một chút, đang thấp giọng hỏi đến tình huống của nàng.

Tống Như Nguyệt thở dài một hơi nói:

- Thân thể còn tốt, chỉ là... Ai, vẫn như cũ là tính tình thanh lãnh, chúng ta cũng không có cách nào....

Tần nhị tiểu thư nói khẽ:

- Tỷ tỷ không có chuyện gì, ta cảm thấy hiện tại rất tốt.

Tần Lãng lại hỏi:

- Vi Mặc, phu quân kia của ngươi, ta nghe nhị ca ngươi nói, người rất tốt, lại thi đậu cử nhân, mặc dù xuất thân không tốt, nhưng chỉ cần đối với ngươi tốt, cũng không quan trọng. Tính tình ngươi yếu đuối, nếu gặp được ủy khuất, cũng không thể giấu diếm...

Mấy người đang nói chuyện, bên ngoài truyền đến tiếng báo của Chu quản gia:

- Lão gia, phu nhân, cô gia và Mỹ Kiêu quận chúa trở về.

Tần Văn Chính cùng Tống Như Nguyệt, Tần Xuyên cùng Tần nhị tiểu thư đều đứng lên.

Tần Lãng nhìn bọn hắn một chút, có chút ngơ ngác, cũng đứng lên.

Lạc Thanh Chu vừa tiến tiểu viện đã nhìn thấy thân ảnh tuyết trắng mỹ lệ đứng bên trên hành lang.

Ánh mắt hai người giao hội.

Lạc Thanh Chu nhìn nàng một chút.

Nàng cũng nhìn hắn, cũng không dời ánh mắt, trên dung nhan tuyệt mỹ không tì vết vẫn không nhìn ra bất kỳ tâm tình gì như cũ.

Ánh mắt Nam Cung Mỹ Kiêu tự nhiên nhìn về phía thân ảnh tuyết trắng không tì vết bên trên hành lang, gặp nàng đang an tĩnh nhìn người nào đó bên cạnh mình, giật mình quay đầu, cũng nhìn về phía bên cạnh.

Lạc Thanh Chu thu hồi ánh mắt, nhìn không chớp mắt.

Lúc đi đến bên trên hành lang, hắn mới ngẩng đầu lên, chắp tay cung kính gọi:

- Đại tiểu thư.

Hắn có chút cúi đầu, ánh mắt đột nhiên liếc về đôi giày dưới làn váy tuyết trắng của nàng, ngây ra một lúc.

Đúng vào lúc này, bên hông đột nhiên truyền đến một cảm giác nhói nhói.

Nam Cung Mỹ Kiêu hung hăng nhéo hắn một cái, cắn răng thấp giọng nói:

- Cầm thú, ngay cả chân Khiêm Gia cũng muốn?

Lạc Thanh Chu: - ! ! !-

Hắn ở đâu nhìn chân, rõ ràng đang nhìn giày.

Đêm nay Tần đại tiểu thư vậy mà mang đôi giày hắn tặng cho nàng.

Lúc này, trong đại sảnh truyền đến tiếng gọi của Tống Như Nguyệt:

- Thanh Chu, Mỹ Kiêu, mau vào. Lãng nhi và Xuyên nhi đều từ học viện trở về, Thanh Chu, ngươi còn chưa từng gặp qua Lãng nhi nhỉ, mau tới làm quen với đại ca ngươi một chút.

Lạc Thanh Chu lại cùng Tần đại tiểu thư liếc nhau một cái, đi vào.

- Nhạc phụ đại nhân, nhạc mẫu đại nhân.

Lạc Thanh Chu tiến vào đại sảnh, bái kiến Tần Văn Chính cùng Tống Như Nguyệt hai người trước, lúc này mới nhìn về phía nam tử thanh niên sau lưng hai người.

Nam tử kia người mặc trang phục màu lam, dáng người thẳng tắp, khí vũ hiên ngang, mặt mày giống Tần Văn Chính đến mấy phần, trên người mang theo một cỗ khí chất đặc hữu của quân nhân, lúc này cũng đang đánh giá hắn.

Tần Xuyên vội vàng đi tới cười nói:

- Thanh Chu, đây là đại ca. Đại ca bình thường đều khắc khổ tu luyện trong học viện, rất khó đi ra, tối nay là chuyên môn ra đi về gặp ngươi một lần.

Lạc Thanh Chu vội vàng chắp tay nói:

- Thanh Chu bái kiến đại ca.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters