Tần Lãng lại đánh giá hắn một phen, nhẹ gật đầu, nói:
- Nghe nói ngươi thi đậu cử nhân đầu danh Mạc Thành, rất không tệ. Hi vọng sang năm thi xuân, ngươi cũng có thể cao trung. Đến lúc đó, Tần gia chúng ta có văn có võ, cũng không bị người khi dễ.
Lại miễn cưỡng nói vài câu, hắn lại chào hỏi Nam Cung Mỹ Kiêu, sau đó nhìn về phía vợ chồng Tần Văn Chính nói:
- Phụ thân, mẫu thân, chúng ta ăn cơm đi. Ban đêm ta và nhị đệ còn muốn chạy về học viện, còn chưa làm xong bài tập đêm nay.
Tống Như Nguyệt lập tức có chút mất hứng nói:
- Thật vất vả trở về một chuyến, không thể ở một đêm sao? Xin phép nghỉ một ngày, cũng không có gì, coi như muốn tu luyện, cũng không nhất thời vội vã. Mẫu thân đã lâu lắm không nhìn thấy ngươi, Khiêm Gia cùng Vi Mặc cũng đều sắp không nhớ dáng dấp ngươi ra sao rồi.
Tần Lãng thở dài một hơi, nói:
- Bây giờ chính là gian đoạn mấu chốt, hài nhi cũng sắp tốt nghiệp, đến lúc đó cần tính điểm thành tích, cho nên không thể buông lỏng. Mẫu thân thứ lỗi, chờ hài nhi tốt nghiệp, sẽ trở về bồi các ngươi nhiều hơn.
Tống Như Nguyệt còn muốn nói gì nữa, Tần Văn Chính ở một bên nói:
- Tốt, đi ăn cơm đi. Lấy việc học của hài tử làm trọng, chúng ta đều ở kinh đô, cũng không phải cách quá xa, về sau muốn gặp mặt, có nhiều thời gian.
Tống Như Nguyệt bĩu môi trách móc một chút, có chút ủy khuất, đành phải đi qua nhà ăn bên cạnh, phân phó nha hoàn mang thức ăn lên.
Tần nhị tiểu thư đi đến trước mặt Lạc Thanh Chu, thấp giọng nói:
- Thanh Chu ca ca, đi gọi tỷ tỷ tiến đến ăn cơm đi.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, còn chưa nói chuyện, Nam Cung Mỹ Kiêu bên cạnh nói:
- Ta đi hô.
Tần nhị tiểu thư lại giữ chặt nàng nói:
- Mỹ Kiêu tỷ, ta có lời hỏi ngươi, chúng ta đi trước bên kia.
Nam Cung Mỹ Kiêu nhíu lông mày, lại nhìn người nào đó một chút, đi theo nàng vào nhà ăn.
Lạc Thanh Chu đành phải ra cửa, đi tới bên trên hành lang, nhìn thân ảnh tuyết trắng nói:
- Đại tiểu thư, đi vào ăn cơm.
Tần đại tiểu thư một bộ váy áo tuyết trắng, khoác lên áo lông chồn tuyết trắng, đang một mình đứng ở lan can, an tĩnh nhìn bông tuyết đang bay xuống bên ngoài.
Cơn gió thổi qua, có vài bông tuyết bay đến, rơi vào trên dung nhan tuyệt mỹ không tì vết kia của nàng, nàng lại giống như tượng gỗ, vẫn không nhúc nhích, trên mặt vẫn không có bất kỳ biểu lộ gì.
- Đại tiểu thư.
Lạc Thanh Chu đến gần mấy bước, lại hô một tiếng.
Tần Khiêm Gia lúc này mới lấy lại tinh thần, quay đầu, con ngươi thanh tịnh như nước nhìn về phía hắn.
- Đi vào ăn cơm.
Lạc Thanh Chu nói khẽ.
Tần Khiêm Gia nhìn hắn vài lần, không nói gì, đi vào trong phòng.
Lạc Thanh Chu theo sau lưng.
Góc rẽ hành lang nhô ra một cái đầu, con ngươi đen nhánh linh động nhìn hắn nói:
- Cô gia, nhớ kỹ chiếu cố tốt tiểu thư nha.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, hỏi:
- Thiền Thiền đâu?
Cái đầu kia lập tức rụt trở về, đẩy một người từ góc rẽ đi ra.
Hạ Thiền một bộ váy áo xanh nhạt, nắm kiếm trong tay, nhăn nhăn nhó nhó bị đẩy ra, nhìn về phía hắn.
Bách Linh ở phía sau ôm eo nhỏ nhắn của nàng nói:
- Cô gia, một hồi không thấy Thiền Thiền, ngươi đã nhớ rồi sao?
Lạc Thanh Chu không có để ý nàng, nhìn về phía Hạ Thiền nói:
- Mặc quá mỏng, vào nhà đi, ấm áp một chút.
Bách Linh lập tức vui vẻ nói
- Hạ Thiền, đi, chúng ta đi vào chơi, bên ngoài thật lạnh quá.
Lập tức lại thở dài nói:
- Ai, nghĩ đến tối nay muốn một người ngủ trong chăn mền lạnh như băng, người ta đã sợ hãi. Thiền Thiền, đêm nay chúng ta có thể cởi trống trơn, ôm nhau cùng ngủ không?
Hạ Thiền không có để ý nàng.
Lạc Thanh Chu vào phòng, đi theo sau lưng Tần đại tiểu thư, đi nhà ăn.
- Thanh Chu, đến, ngồi ở đây.
Tần Xuyên lập tức lôi kéo hắn, ngồi ở bên cạnh hắn, nói thầm:
- Ngươi gần đây đọc sách thế nào? Nghe Vi Mặc nói, ngươi cả ngày ở nhà đọc sách, rất ít ra ngoài, nhưng chớ đọc hỏng thân thể. Nhị ca trước kia dạy ngươi Bôn Lôi Quyền, ngươi còn đang luyện tập không? Có thể cường thân kiện thể.
Lạc Thanh Chu nói:
- Thỉnh thoảng sẽ luyện tập.
Tần Lãng ở một bên nghe vậy nhíu mày một cái nói:
- Tam đệ, sao có thể dạy Thanh Chu Bôn Lôi Quyền để cường thân kiện thể? Hắn không có kiến thức cơ bản, luyện loại công pháp này, sẽ chỉ thương thân.
Lạc Thanh Chu nói:
- Đại ca, không có chuyện gì, ta cũng không phải thường xuyên luyện tập, chính là nhớ lại, ngẫu nhiên luyện một chút.
Tần Lãng lập tức nghiêm túc nói:
- Vô luận làm chuyện gì, đều muốn chăm chú. Ngươi đã muốn rèn luyện thân thể, sao có thể chỉ là ngẫu nhiên luyện tập một chút? Từ nay phải thường luyện tập. Nếu thân thể ngươi không tốt, cho dù về sau thi đậu tiến sĩ, cũng chịu gánh không được nhiệm vụ bận rộn.