- Các ngươi đang làm gì? Càn khôn tươi sáng, Đại Viêm đang trong thời kỳ thịnh thế, lại còn có người mạnh mẽ xông tới nhà dân, tụ tập giết người? Trong mắt còn có luật pháp của Đại Viêm hay không!
Lời vừa nói ra, mọi người đều quay đầu nhìn lại.
Nam Cung Mỹ Kiêu một bộ váy tím, bên hông quấn quanh lấy một cây roi da, mang theo một nữ tử trẻ, một lão bà, mặt mũi tràn đầy lãnh khốc từ cửa nhà đi vào.
Lạc Trường Thiên híp híp con ngươi, nói:
- Quận chúa, Đao Thành Không là đào phạm giết người, ngươi hẳn là rõ ràng hơn ta?
Nam Cung Mỹ Kiêu nhìn về phía hắn nói:
- Đào phạm giết người cái gì? Cái gì mà ta rõ ràng hơn ngươi? Lạc Trường Thiên, ngươi đừng vu oan cho người khác! Hắn giết người à, chứng cứ đâu? Lấy ra chứng cứ cho bản quận chúa nhìn.
Lạc Trường Thiên giọng lạnh lùng nói:
- Chứng cứ tự nhiên có, bất quá đang ở nha môn, quận chúa muốn nhìn, bất cứ lúc nào cũng có thể lấy đi xem.
Nam Cung Mỹ Kiêu đưa hai tay ôm ngực nói:
- Thật có lỗi, bản quận chúa hiện tại muốn nhìn, nếu không, bản quận chúa sẽ không cho phép các ngươi tùy tiện giết người! Bản quận chúa nói ngươi là đào phạm giết người, bản quận chúa cũng có chứng cứ, chứng cứ đang ở nha môn, bản quận chúa hiện tại cũng muốn giết ngươi, ngươi đồng ý không?
Lạc Trường Thiên nắm chặt chuôi đao nói:
- Chúng ta là Cẩm Y vệ, chỉ cần có chứng cứ thì có thể theo nếp tru sát đào phạm tại chỗ, đây là quyền lợi Thánh thượng cho chúng ta! Ta khuyên quận chúa không cần xen quá nhiều vào chuyện bao đồng.
Nam Cung Mỹ Kiêu đi đến trước mặt hắn, hừ lạnh nói:
- Bản quận chúa càng muốn quản, ngươi có thể làm thế nào bản quận chúa? Ngươi dám giết bản quận chúa sao? Cho dù cáo đến Thánh thượng nơi đó, bản quận chúa cũng có lý! Bản quận chúa nhàm chán đi dạo, đột nhiên thấy có cường đạo tự tiện xông vào nhà dân, vô pháp vô thiên tùy tiện giết người, nhưng lại không cầm ra bằng chứng, bản quận chúa gặp chuyện bất bình rống to một tiếng, nhổ roi tương trợ, cái này có lỗi sao? Tin tưởng Thánh thượng biết, cũng sẽ không trách cứ bản quận chúa?
Lạc Trường Thiên lạnh giọng nói:
- Chúng ta là Cẩm Y vệ, không phải cường đạo.
Nam Cung Mỹ Kiêu nhìn chằm chằm hắn, nháy nháy mắt:
- Cẩm Y vệ? Thật có lỗi, bản quận chúa không biết, không thể nói các ngươi mặc vào quần áo Cẩm Y vệ thì xem các ngươi là Cẩm Y vệ, về phần lệnh bài cái gì, cũng có thể giả mạo.
- Trừ phi các ngươi có thể gọi người của nha môn tới, cũng cầm theo chứng cứ phạm tội của Đao Thành Không để cho ta xem qua, nếu không, bản quận chúa nhất định quản chuyện này.
Dứt lời, quay đầu nhìn về lão ẩu phía sau lưng nói:
- Cửu ma ma, lấy thực lực Đại Võ Sư của ngươi, có thể đối phó nhiều cường đạo như vậy không?
Cửu ma ma nhìn một vòng bốn phía, nói:
- Cường đạo khác ngược lại không có vấn đề, nhưng mà tiểu thư, đầu lĩnh cường đạo trước mặt, chỉ sợ có chút khó, lão thân có khả năng đánh không lại....
- Vô dụng!
Nam Cung Mỹ Kiêu lẩm bẩm một câu, lập tức ‘Xóa’ rút ra roi da bên hông, nhìn về phía Lạc Trường Thiên trước mặt, nói:
- Không sao, bản quận chủ thách hắn cũng không dám liều mạng, lại càng không dám giết quận chúa Hoàng gia tại kinh đô này!
Ánh mắt Lạc Trường Thiên lạnh lùng nhìn chằm chằm vào nàng nói:
- Quận chúa là đang trì hoãn thời gian? Dù cho quận chúa kéo tới ngày mai, Đao Thành Không vẫn như cũ là đào phạm giết người, ai cũng cứu không được hắn.
Nói xong, phân phó cho Cẩm Y vệ bên cạnh:
- Đi nha môn, gọi Tô đại nhân đem theo hồ sơ vụ án cùng bằng chứng Đao Thành Không giết người mang tới đây cho quận chúa xem thật kỹ một chút.
- Vâng, đại nhân!
Tên Cẩm Y vệ kia đáp ứng một tiếng, lập tức muốn đi ra cửa.
Nam Cung Mỹ Kiêu đột nhiên quát lạnh nói:
- Cửu ma ma, ngăn hắn lại! Không có phân phó của bản quận chúa, những cường đạo này ai cũng đừng nghĩ ra ngoài mật báo cho cường đạo khác.
Thân ảnh Cửu ma ma lóe lên, ngăn ở phía trước tên Cẩm Y vệ kia.
Mặt mũi Lạc Trường Thiên lập tức tràn đầy âm trầm nói,
- Quận chúa, ngươi đến cùng muốn như thế nào?
Nam Cung Mỹ Kiêu nhìn về phía hắn nói:
- Đừng nóng vội, bản quận chúa khẳng định không thể để cho người của ngươi ra ngoài, về phần đi gọi Tô đại nhân và lấy hồ sơ vụ án, cứ giao cho người của ta đi.
Nói xong, ra lệnh cho phụ nhân trẻ ở sau lưng:
- Mộc di, ngươi đi nha môn một chuyến, nhớ kỹ, cẩn thận trên đường có cường đạo tập kích, nhất định phải cẩn trọng đối với mỗi người ở trên đường, cẩn thận tiến lên, không được lỗ mãng đi quá nhanh, biết không?
Mộc di nín cười, cung kính nói:
- Vâng, tiểu thư.
Nói xong, quay người rời đi.
Lạc Trường Thiên nắm chặt nắm đấm, trong mắt lóe lên vẻ tàn khốc, đang muốn nói chuyện, thân thể đột nhiên chấn động, sắc mặt đột biến.