Chương 1562: Thư sinh biến võ giả, Đại Võ Sư thực lực (4)

Hắn dùng tay móc ra một khối ngọc bội từ trong ngực. Mặt ngoài ngọc bội kia đột nhiên xuất hiện rất nhiều vết rách, lập tức ‘Két’ một tiếng, vỡ vụn, biến thành mảnh vỡ.

Hắn giật mình, lập tức thu hồi kim đao trong tay, quát lạnh phân phó Cẩm Y vệ bốn phía, nói:

- Các ngươi lưu lại nơi này, nhìn kỹ phạm nhân, ta đi một lát sẽ trở lại! Nhớ kỹ, ai cũng không cho phép dẫn hắn rời đi! Nếu không, giết chết bất luận tội! Có chuyện gì, bản Chỉ Huy Sứ phụ trách.

- Vâng, đại nhân!

Đám Cẩm Y vệ lập tức đồng thanh đáp ứng.

Sắc mặt Lạc Trường Thiên đầy âm trầm, thân ảnh lóe lên, trong nháy mắt đi ra cửa, biến mất không thấy gì nữa.

Mà Nam Cung Mỹ Kiêu cũng không ngăn cản, chỉ là lông mày có chút hơi nhăn, trong mắt lộ ra một tia lo lắng.

Quay trở lại Trung Vũ Bá tước phủ.

Sau khi Vương thị đập vỡ khối ngọc bội kia, lập tức đi vào trong phòng lấy ra rương thuốc, băng bó cho Lạc Diên Niên đang bị thương.

Tên lão thái giám kia thì đứng dưới mái hiên, cảnh giác nhìn bốn phía, một bước cũng không rời xa.

Nhưng đúng vào lúc này, trong gió tuyết ngoài cửa đột nhiên xuất hiện một thân ảnh chậm rãi đi tới.

Một bộ nho bào, dáng người cao ráo, dung nhan tuấn mỹ, ánh mắt lạnh lùng mà bình tĩnh, đúng là thiếu niên vừa rồi chạy mất, đi mà trở về.

Lão thái giám gặp một màn này, ngây ra một lúc, trên mặt lập tức lộ ra một tia ngạc nhiên cùng nghi ngờ.

Mà Lạc Diên Niên thì là thân thể cứng đờ.

Vương thị run rẩy, lập tức nghiến răng nghiến lợi nói:

- Tôn công công! Tiểu tạp chủng này lại trở về! Giết chết hắn! Nhanh giết chết hắn!

Lần này, Lạc Thanh Chu không có bất kỳ lời nói nhảm nào, nội lực bên trong đan hải ‘Oanh’ một tiếng, toàn bộ rót vào cánh tay, lôi điện bên trong Lôi Linh chi căn ‘a’ một tiếng, tràn vào nắm đấm.

Trên nắm tay lấp lóe kim quang, lôi điện quấn quanh, tư tư rung động.

Lão thái giám nhìn một màn này, lại đột nhiên cảm nhận được khí tức võ giả của hắn hiện tại, sắc mặt lập tức đại biến, khó tin the thé quát to.

- Đại... Đại Võ Sư!

- Oanh!

Lạc Thanh Chu trong nháy mắt lao đến trước mặt hắn, quang mang trên nắm tay nổ bắn ra, lôi điện lao nhanh, đột nhiên đập tới mặt hắn!

Một cỗ khí tức cùng uy áp kinh khủng trong nháy mắt bao phủ lại toàn bộ đình viện.

Lạc Diên Niên cùng Vương thị ngồi dưới đất đều bị quang mang chói mắt chói sáng đến nỗi mở mắt không ra, bị khí thế kinh khủng uy nghiêm nghiền ép mà sắc mặt trắng bệch, sợ vỡ mật!

- Oanh!

Một tiếng vang thật lớn, kinh thiên động địa.

Cả tòa Trung Vũ Bá phủ đột nhiên chấn động.

Lão thái giám có được thực lực Đại Võ Sư lại bị một quyền đánh bay ra ngoài, đụng gãy cây cột, đụng nát vách tường phía sau, bay vào trong phòng.

Mà quyền mang to lớn cùng khí lãng bạo tạc kinh khủng trong nháy mắt chấn động căn phòng chia năm xẻ bảy, ầm vang sụp đổ.

Lão thái giám trực tiếp bị vùi ở bên trong phế tích phòng ốc sụp đổ, không thấy bóng dáng.

Mà Lạc Diên Niên cùng Vương thị ngồi ở dưới mái hiên cũng lập tức bị nện đầu rơi máu chảy, nửa thân thể bị vùi lấp vào trong phế tích...

- Oanh!

Phế tích phòng ốc sụp đổ đột nhiên tan ra bốn phía.

Một thân ảnh tóc tai bù xù, quần áo lam lũ, ‘Hoa’ một tiếng từ bên trong bay ra, mặt mũi tràn đầy dữ tợn, giọng the thé nói:

- Hảo tiểu tử, ta liều mạng với ngươi.

Toàn thân lão thái giám vờn quanh kình phong, mắt lộ ra hung quang, bên trên song quyền hai tay đều xuất hiện một tầng ánh sáng màu đỏ hồng, giống như hộ giáp, khiến cho cánh tay cùng nắm đấm của hắn trở nên càng thêm tráng kiện to lớn.

- Oanh!

Hắn từ trên trời rơi xuống, một quyền nện theo.

Trong không khí lập tức vang lên tiếng rít chói tai, bụi bặm dưới mặt đất phế tích, bông tuyết bốn phía, đều bị khí lãng khổng lồ thổi tung bay.

Lạc Thanh Chu đứng tại chỗ không động, nội lực bên trong đan hải, năng lượng bên trong huyệt khiếu, lôi điện bên trong Lôi Linh chi căn đều tuôn vào nắm đấm trên cánh tay.

- Xoạt!

Quyền mang lấp lóe, xán lạn như mặt trời.

Một quyền đánh ra, kim quang nổ bắn, sấm sét vang dội.

Hai nắm đấm ‘Oanh’ một tiếng, nặng nề mà đánh vào nhau, phát ra một tiếng nổ đinh tai nhức óc.

Bàn đá xanh dưới chân Lạc Thanh Chu vỡ vụn từng mảnh.

Mà lão thái giám ở giữa không trung lại lần nữa bị đánh bay ra ngoài, trên cánh tay ‘Răng rắc’ một tiếng, vang lên hồi tiếng xương cốt vỡ vụn.

Xẹt Xẹt!

Đồng thời, một đầu lôi điện thô to quấn quanh ở trên người hắn.

- Ầm!

Hắn lại nặng nề ngã vào bên trong phế tích phía sau, toàn thân quấn quanh lôi điện, tư tư rung động.

Nhưng lực phòng ngự Đại Võ Sư của hắn vẫn như cũ rất kinh người.

Lôi điện cũng không phá vỡ lồng ánh sáng hộ thể của hắn, sau khi giật toàn thân hắn mấy giây, rất nhanh biến mất không thấy gì nữa.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters