Lập tức, lại nghe nàng giòn tiếng hát ca: - Mây trắng một dải, vẩn vơ bay.
Cây phong biếc xanh trên bờ buồn khôn xiết. Người nhà ai đêm nay dong con thuyền nhỏ. Người nơi nao trên lầu trăng sáng đang tương tư?
Lạc Thanh Chu không thể không thừa nhận, cuống họng nha đầu này như chim sơn ca, thanh thúy linh động, uyển chuyển dễ nghe.
Lại nghe một lát.
Tiếng ca bên trong đình chỉ, nàng vẫn nói lẩm bẩm:
- Không nghĩ tới xấu cô gia không chỉ có biết khi dễ người, sẽ còn biết sáng tác bài hát. Lần sau để hắn lại viết một bài cho tiểu thư, liền viết về hoa, ai bảo hắn hoa tâm như vậy, hừ.
- Đông! Đông! Đông!
Lạc Thanh Chu đưa tay gõ cửa.
Bách Linh lập tức đứng dậy từ trong bụi hoa, nhìn về phía cửa ra vào nói:
- Ai?
Lạc Thanh Chu nói:
- Xấu cô gia nhà ngươi.
Bách Linh lập tức 'Phốc phốc' cười một tiếng, trên mặt lộ ra hai cái lúm đồng tiền ngọt ngào:
- Xấu cô gia, ngươi sớm như vậy tới làm gì? Thiền Thiền còn đang ngủ đây.
Lạc Thanh Chu nói:
- Ta tới tìm ngươi.
Bách Linh hừ một tiếng, đi qua mở cửa nói:
- Cô gia chỉ thích gạt người, không phải đến tìm Thiền Thiền, chính là tìm đến tiểu thư, mới sẽ không tới tìm ta.
Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua hoa tươi trong tay nàng cùng hoa nhỏ trên vành tai nàng, đi vào tiểu viện nói:
- Ngươi đoán đúng, ta đến tìm đại tiểu thư, đại tiểu thư dậy chưa?
Bách Linh vểnh vểnh miệng lên, nói:
- Đang ở vườn hoa phía sau.
Lạc Thanh Chu quay đầu nhìn về phía nàng nói:
- Đang đánh đàn sao?
Bách Linh nói:
- Đang ngẩn người.
Lạc Thanh Chu nghe vậy giật mình, lại hỏi:
- Đúng rồi Bách Linh, bài « Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ » kia, đại tiểu thư còn rèn luyện không?
Bách Linh vểnh miệng nhỏ, ngón tay khuấy động đóa hoa trong bình hoa, cả giận nói:
- Người ta làm sao biết, chính ngươi hỏi tiểu thư đi.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng vài lần, đột nhiên xoay người, đi đến trước mặt nàng.
Bách Linh giật nảy mình, lập tức lui lại, che lấy bộ ngực phình lên của mình, nói:
- Cô gia, không cho phép khi dễ.
Ngừng một chút, lại quyệt miệng nói:
- Ban ngày, không cho phép khi dễ thỏ thỏ! Thỏ thỏ muốn ngủ.
Lạc Thanh Chu giơ lên vòng ngọc trong tay nói:
- Mua cho ngươi lễ vật, ngươi không muốn thì thôi, ta đưa cho Thiền Thiền.
Bách Linh sửng sốt một chút, ánh mắt lập tức sáng rõ, lập tức ‘Sưu’ một tiếng, giống như mèo con đòi ăn nhào tới, đoạt lấy vòng tay trong tay hắn, sau đó mặt mày hớn hở nói:
- Muốn! Cô gia ta muốn! Không cho phép cho Thiền Thiền! Là của ta.
Nói rồi lập tức đặt bình hoa ở trên mặt đất, sau đó mừng khấp khởi đeo vòng ngọc ở trên cổ tay.
Cổ tay nàng tinh tế, da thịt tuyết nộn, phối thêm vòng tay trắng ngọc, dưới ánh mặt trời mỹ lệ chiếu người.
- Cô gia, thật dễ nhìn.
Mặt mũi Bách Linh tràn đầy vui vẻ, lúm đồng tiền như kiều hoa, mắt cong như trăng khuyết, trắng trẻo mũm mĩm, thanh xuân linh động, phá lệ ngọt ngào động lòng người.
Lạc Thanh Chu nói:
- Thích, đến để cô gia hôn một cái.
Bách Linh nghe xong, lập tức giống như bé thỏ trắng nhảy ra, phun ra đầu lưỡi phấn nộn, ngón tay sờ sờ gương mặt, cười nói:
- Cô gia không biết xấu hổ, giữa ban ngày, người ta mới không muốn.
Lạc Thanh Chu nói:
- Vậy buổi tối ta tới?
Bách Linh 'Hừ' một tiếng, mừng khấp khởi thưởng thức vòng ngọc trên cổ tay, không tiếp tục để ý tới hắn.
Lạc Thanh Chu nhìn nụ cười vui vẻ của nàng, trong lòng thầm kêu hổ thẹn, lại không thể không cảm thán nhị tiểu thư thông minh linh tuệ, cùng ôn nhu quan tâm.
- Ta đi tìm đại tiểu thư.
Hắn trực tiếp đi vào hậu hoa viên.
Bách Linh lại ở trong tiểu viện thưởng thức một hồi, sau đó khóa cửa sân, từ dưới đất cầm bình hoa lên, sau đó không kịp chờ đợi chạy vào gian phòng, hô:
- Thiền Thiền! Thiền Thiền! Ngươi mau nhìn trên tay của ta!
Trong hậu hoa viên.
Thân ảnh Tần đại tiểu thư một bộ váy trắng đẹp như vẽ đang ngồi trong lương đình, an tĩnh nhìn sách trong tay.
Cây xanh đình đỏ, áo trắng như tuyết, gió mát nhè nhẹ, tóc đen như thác nước, lại phối hợp dung nhan tuyệt mỹ, hình tượng quả nhiên là đẹp như thi họa.
Lạc Thanh Chu đứng ở chỗ cửa ra vào an tĩnh nhìn một hồi, nhẹ giọng đi tới.
Đi vào trước lương đình, hắn ho nhẹ một tiếng, chắp tay chào:
- Đại tiểu thư, nhị tiểu thư để cho ta tới đưa ngươi một cây trâm.
Nói rồi đi vào lương đình, hai tay dâng lên cây trâm thủy tinh kia, đưa tới trước mặt của nàng.
Tần Khiêm Gia nghe vậy giật mình, đưa mắt nhìn về phía cây trâm trong tay hắn, sau đó nhìn về phía hắn, an tĩnh một lát, mở miệng hỏi:
- Vi Mặc tặng?
Lạc Thanh Chu gật đầu nói:
- Ừm, nhị tiểu thư tặng.
Lúc hắn đang đi trên đường đã nghĩ tốt lời nói, khẳng định không thể nói là mình tặng, nếu không thì thật quá xấu hổ, nếu như đối phương không thu, càng lúng túng.