Nói nhị tiểu thư tặng là lựa chọn tốt nhất.
Tần Khiêm Gia lại an tĩnh nhìn hắn chằm chằm trong chốc lát, vươn tay, nhận lấy cây trâm, cúi đầu nhìn một lát, nói:
- Vi Mặc không có cây trâm dạng này.
Lạc Thanh Chu lập tức nói:
- Nhị tiểu thư hôm qua mới bảo Thu nhi ra ngoài mua, chuyên môn mua cho đại tiểu thư.
Tần Khiêm Gia ngẩng đầu, nhìn về phía hắn nói:
- Thu nhi cũng không ra khỏi cửa.
Lạc Thanh Chu cứng một chút, nói:
- Chắc là Châu nhi ra ngoài mua, hoặc là nhạc mẫu đại nhân từ bên ngoài mang về.
Tần Khiêm Gia an tĩnh nhìn hắn, cũng không lại nói tiếp.
Toàn thân Lạc Thanh Chu không được tự nhiên, vội vàng chắp tay nói:
- Đại tiểu thư, không có chuyện, vậy ta cáo từ trước.
Nói xong, đang muốn rời đi, Tần Khiêm Gia đột nhiên lại nói:
- Ngươi đưa ta đồ vật, cảm thấy rất mất mặt?
Vừa nghe lời này, Lạc Thanh Chu lập tức sững sờ, ngẩng đầu nhìn nàng, nhìn thẳng vào con ngươi thanh tịnh như nước của nàng nhanh một cái, lại cúi đầu trầm mặc một chút, nói:
- Đại tiểu thư, không phải mất mặt, là không quá phù hợp. Mà ta lại biết, đại tiểu thư có thành kiến với ta….
Tần Khiêm Gia thản nhiên nói:
- Thành kiến gì?
Trong lòng Lạc Thanh Chu nói thầm, thành kiến gì, ngươi lần trước không phải đã nói, biết rõ còn cố hỏi.
Hắn không dám chủ động nhắc tới, nói:
- Không có gì.
Dừng một chút, hắn quyết định nói thật:
- Đại tiểu thư, cây trâm này đích thật là ta mang về, bất quá… là nhị tiểu thư để cho ta tới tặng cho ngươi. Cho nên mời đại tiểu thư không nên hiểu lầm, ta thật không có ý đồ khác, ta thề.
Tần Khiêm Gia trầm mặc một chút, lại đưa cây trâm tới trước mặt hắn, thần sắc thản nhiên nói:
- Ta không muốn.
Lạc Thanh Chu nhìn thoáng qua sắc mặt của nàng, cũng không dám nói thêm nữa, đưa tay tiếp cây trâm, cúi đầu nói:
- Thật có lỗi, đại tiểu thư, là ta mạo muội.
Nói xong, lập tức rời đi.
Hắn không hối hận đối với việc mình vừa rồi ăn ngay nói thật.
Cây trâm không giống thứ đồ khác, đưa cho nữ hài tử cây trâm, ý nghĩa không thể coi thường, cho nên hắn nhất định phải nói rõ ràng, nếu không đến lúc đó truyền đến nhạc mẫu đại nhân nơi đó, hắn khẳng định chịu không nổi.
Về phần đôi giày kia, là bởi vì hắn đã làm sai trước, hai con thỏ trắng của hắn cắn hỏng giày của nàng, cho nên hắn mới muốn bồi thường nàng một đôi, mà đôi giày kia vẫn là hắn và nhị tiểu thư cùng một chỗ thiết kế, là Tiểu Điệp làm, cho nên hắn rất thản nhiên.
- Cô gia!
Ngay lúc hắn rời đi, Bách Linh đột nhiên từ trong nhà đi ra, đoạt lấy cây trâm trong tay hắn, cả giận nói:
- Cô gia thật hẹp hòi, rõ ràng đưa cho tiểu thư, làm gì còn muốn lấy lại?
Lạc Thanh Chu nói:
- Đại tiểu thư không muốn.
Bách Linh hừ một tiếng, thấp giọng nói:
- Đần cô gia, đồ đần, ngoại trừ khi dễ người ta, khi dễ thỏ thỏ người ta, còn biết làm cái gì?
Lập tức nói:
- Tiểu thư không quan tâm nhưng ta muốn, dù sao không cho phép cô gia lấy đi.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, không tiếp tục nhiều lời, đi vào trong nhà, trực tiếp đi gian phòng của Thiền Thiền.
Không quan trọng, dù sao đã đưa cây trâm ra ngoài, coi như nhị tiểu thư muốn chất vấn hắn, cũng không có quan hệ gì với hắn.
- Đông! Đông! Đông!
Đi vào gian phòng, hắn gõ cửa một cái.
Không đợi bên trong đáp lại, hắn đã đẩy cửa mà vào, sau đó khép cửa phòng lại, đi vào bên trong.
Hạ Thiền từ trên giường ngồi dậy, xõa mái tóc, còn buồn ngủ, thần sắc mơ hồ, nhìn thấy hắn giật mình, kịp phản ứng, cuống quít kéo chăn mền, che khuất cái yếm cùng da thịt trắng noãn trước ngực mình, nói:
- Ngươi, ngươi làm gì?
Lạc Thanh Chu đi đến bên giường, ngồi xuống tại mép giường, tiến tới hôn một cái lên miệng nhỏ của nàng, sau đó đưa viên trân châu kia tới trước mặt của nàng, nói:
- Tặng cho ngươi. Mang theo nó, có thể mỹ dung dưỡng nhan, có thể khu trừ bụi bặm, hơn nữa còn có thể xuống nước du ngoạn, sẽ không còn sợ nước, rất thích hợp với ngươi.
Hạ Thiền kinh ngạc nhìn trân châu trong tay hắn, sửng sốt một hồi, ánh mắt nhìn về phía hắn nói:
- Ta, không muốn.
Lạc Thanh Chu giật mình, nói:
- Vì cái gì? Nó rất thích hợp với ngươi, cô gia chuyên môn mua cho ngươi.
Hạ Thiền có chút cúi đầu, cắn môi một cái, thấp giọng nói:
- Quý. Thiền Thiền không xứng.
Lạc Thanh Chu nhìn bộ dáng nàng cúi đầu, tự ti đáng thương, trong lòng lập tức nắm chặt, đưa tay ôm lấy nàng, nói:
- Nói bậy bạ gì đó. Thiền Thiền đáng yêu như thế, ngoan như vậy, cho dù mặt trăng trên trời, ngôi sao trên trời, cho dù đồ tốt nhất trên thế giới này đều xứng với Thiền Thiền.
Lập tức hôn lấy trán cùng gương mặt của nàng, ôn nhu nói:
- Thiền Thiền, ngay cả nam nhân ưu tú nhất tốt nhất trên thế giới này đều trở thành tù binh của ngươi, còn có cái gì ngươi không xứng đây?