Lạc Thanh Chu: 【 Chỉ là muốn nhanh chóng đuổi kịp sư phụ mà thôi 】.
Trúc Trúc: 【 Đuổi kịp ta làm gì? Muốn phụ trách với ta, hay là muốn cùng ta song tu tốt hơn? 】.
Lạc Thanh Chu: 【 Sư phụ, ta còn có việc, không nói nữa 】.
Trúc Trúc: 【 Mang nương tử nhà ngươi tới đây! Quân tử nói ra là làm, lời hứa của nam nhi ngàn vàng, trước ngươi đã đáp ứng ta, hiện tại đã qua lâu như vậy, ngươi không thể chơi xấu 】.
Lạc Thanh Chu do dự một chút, trả lời: 【 Tốt, vậy ngày mai ta sẽ dẫn theo nàng cùng đi】.
Trúc Trúc: 【 Ngươi trước xác định là nương tử nhà ngươi, nếu ngươi dối gạt ta, ngươi biết hậu quả là gì sao? 】.
Lạc Thanh Chu: 【 Ta xác định là nương tử nhà ta, Sở Phi Dương ta chưa từng gạt người! 】.
Trúc Trúc: 【 Ít học ta nói chuyện, nếu ngươi dối gạt ta, ngươi cũng đừng nghĩ xuống núi 】.
Lạc Thanh Chu: 【 Tốt 】.
Thu hồi bảo điệp đưa tin, ngồi một hồi trên giường, đang nghĩ ngợi chuyện, Tiểu Điệp bưng nước trà đi đến, nói:
- Công tử, làm sao không đi học?
Lạc Thanh Chu nói:
- Đọc mệt mỏi, nghỉ một lát.
Hắn đột nhiên lại nhớ ra cái gì đó, hỏi:
- Đúng rồi Tiểu Điệp, ngươi không có nói ra bí mật gì của bản công tử ở trước mặt phu nhân đó chứ?
Tiểu Điệp đặt chén trà xuống, quyệt miệng nói:
- Công tử, người không tín nhiệm nô tỳ như thế à? Miệng của nô tỳ thế nhưng rất chặt nha. Phu nhân hai ngày trước một mực hỏi nô tỳ, công tử mỗi ngày ngoại trừ đọc sách, còn có rèn luyện thân thể hay không, còn lặng lẽ hỏi nô tỳ, công tử có vụng trộm luyện võ hay không, sau đó lại hỏi nô tỳ dáng người công tử như thế nào, trên người có cơ bắp hay không, cơ bắp có ngưng thực hay không, hỏi rất nhiều, nô tỳ đều nói không có đây.
Lạc Thanh Chu khen ngợi nói:
- Không tệ, miệng Tiểu Điệp quả nhiên rất cứng.
Tiểu Điệp đi đến trước giường, nghi ngờ nói:
- Công tử, sao phu nhân lại đột nhiên hỏi một số chuyện này? Nàng có phải phát hiện cái gì rồi hay không?
Lạc Thanh Chu giải thích.
- Ngày đó ta cùng Thiền Thiền ở chỗ này luyện kiếm, bị nàng phát hiện, bất quá ta dùng lý do khác qua loa tắc trách, nàng cũng chỉ hoài nghi mà thôi. Chỉ cần ngươi không nói, nàng sẽ không biết, dù sao nàng không có thông minh như nhị tiểu thư.
Tiểu Điệp 'Phốc phốc' cười một tiếng, nói:
- Thật ra cô gia nên nói là, phu nhân rất dễ bị lừa, đúng không?
Lạc Thanh Chu nghiêm sắc mặt, ra vẻ nghiêm túc khiển trách:
- Tiểu Điệp, lời này cũng không thể nói lung tung, nếu để cho phu nhân nghe được, cẩn thận bắt ngươi chìm giếng.
Tiểu Điệp cười nói:
- Nô tỳ chỉ là nói với công tử, mới sẽ không nói lung tung ra bên ngoài. Mà phu nhân đối xử nô tỳ rất tốt, mới sẽ không chìm giếng nô tỳ đâu.
Lạc Thanh Chu gặp nàng mắt ngọc mày ngài, xinh xắn đáng yêu, vỗ vỗ giường nói:
- Đến, đi lên bồi công tử, chúng ta rất lâu không có đơn độc cùng một chỗ trò chuyện rồi.
Tiểu Điệp 'Ừ' một tiếng, cởi giày ra, từ từ bò lên giường, có chút ngượng ngùng ngồi ở bên cạnh hắn.
Lạc Thanh Chu vuốt ve chân nhỏ của nàng một chút, giúp nàng cởi xuống hết vớ lưới, nói:
- Tiểu Điệp, chúng ta có khả năng không bao lâu nữa sẽ rời khỏi nơi này.
Tiểu Điệp nhíu nhíu mày lại:
- Công tử, chúng ta mới ở chỗ này không đến bao lâu, công tử quyết định muốn đi đâu?
Lạc Thanh Chu cầm chân nhỏ trắng nõn kiều nộn của nàng, nhẹ nhàng vuốt ve nói:
- Tạm thời còn không có quyết định xong, dù sao muốn ra ngoài tránh một chút.
Tiểu Điệp thở dài một hơi, nói:
- Khó trách phu nhân gần đây không cho chúng ta tiếp tục làm y phục, một mực bán đồ trước đó đã làm, cũng không tiếp nhận đơn đặt trước số lượng lớn.
Lạc Thanh Chu nói:
- Tháng sau sẽ qua tết, có lẽ sẽ đi trước khi ăn tết, có lẽ là sau khi ăn tết xong. Dù sao ngươi không cần lo lắng, vô luận đi nơi nào, công tử đều sẽ mang theo ngươi.
Tiểu Điệp tựa ở trong ngực hắn, ôn nhu nói:
- Công tử, nô tỳ cảm thấy người thật vất vả. Thật ra trước đây chúng ta ở Mạc Thành liền rất tốt, bình bình đạm đạm sinh hoạt, cũng không cần kiếm quá nhiều tiền, cũng không cần đối mặt với rất nhiều chuyện phiền não, nô tỳ thích cuộc sống như vậy.
Lạc Thanh Chu ôm nàng nói:
- Thật ra ta cũng thật thích cuộc sống như vậy, nhị tiểu thư cũng thích. Cho nên ta quyết định, về sau chúng ta tìm một địa phương sơn thanh thủy tú, có rất ít người quấy rầy, yên lặng sống qua cuộc sống của chúng ta, ngươi có chịu không?
Tiểu Điệp ngẩng lên khuôn mặt nhỏ nhìn hắn nói:
- Công tử, người chỉ đưa nô tỳ cùng nhị tiểu thư các nàng thôi sao?
Lạc Thanh Chu trầm mặc một chút, nói:
- Đại ca cùng nhị ca đều đang cố gắng tu luyện, muốn làm rạng rỡ tổ tông, trọng chấn uy phong Tần gia đã từng có trước kia, bọn hắn cũng không thích cuộc sống như vậy.