Nếu như bọn hắn không đi, nhạc phụ đại nhân cùng nhạc mẫu đại nhân khẳng định cũng sẽ không đi. Thật ra đợi thế cục ổn định, bọn hắn có thể tiếp tục lưu lại kinh đô. Mấy người chúng ta tự mình đi là được, thường xuyên trở lại thăm bọn hắn một chút cũng rất tốt.
Tiểu Điệp đột nhiên hỏi:
- Vậy Đại tiểu thư thì sao? Đại tiểu thư hẳn là cũng thích sinh hoạt an tĩnh?
Lạc Thanh Chu không biết nên trả lời như thế nào, nghĩ nghĩ, nói:
- Nhìn xem nàng có nguyện ý đi theo hay không.
Tiểu Điệp trầm mặc một chút, không nói gì thêm.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng nói:
- Thế nào?
Tiểu Điệp khẽ thở dài một hơi, nói:
- Công tử, nô tỳ cảm thấy đại tiểu thư thật đáng thương… Lúc trước nếu không phải đại tiểu thư, chúng ta cũng không thể trôi qua cuộc sống tốt như vậy.....
Lạc Thanh Chu trầm mặc một hồi, ôm nàng nói:
- Tiểu Điệp, công tử không hề có lỗi với đại tiểu thư, ngươi cũng biết. Lúc trước ta cùng đại tiểu thư ly hôn là nàng quyết định, thật ra khi ta và nàng vừa thành thân, Bách Linh đã nhắc nhở ta, nói đại tiểu thư về sau có thể sẽ không đi cùng với ta, ta lúc ấy cũng tiếp nhận… Cho nên, không thể trách ta.
Tiểu Điệp thở dài nói:
- Nô tỳ lại không có trách công tử, nô tỳ chẳng qua cảm thấy... Ai, cũng không biết đại tiểu thư trước kia xảy ra chuyện gì mới biến thành bộ dạng hiện tại, rõ ràng xinh đẹp như vậy, tốt như vậy....
Lạc Thanh Chu nói:
- Được rồi, không nói về nàng nữa.
Tiểu Điệp 'A' một tiếng, đột nhiên lại thấp giọng hỏi:
- Công tử, người và nhị tiểu thư còn không có động phòng sao?
Lạc Thanh Chu đột nhiên nghĩ đến lời nhị tiểu thư nói tới buổi sáng lúc đi ra Mai Hương Uyển.
Đêm nay, nhị tiểu thư tựa hồ muốn.
- Tiểu Điệp, ngươi gần đây còn cùng tiểu Đào luyện tập nhạc khí hay không?
Lạc Thanh Chu đột nhiên hỏi.
Tiểu Điệp sửng sốt một chút, sau đó ngượng ngùng cúi đầu, thấp giọng nói:
- Người ta đã sớm học xong...
Lạc Thanh Chu nói:
- Vậy ngươi biểu diễn cổ cầm một chút.
- A?
- A cái gì a? Không biết sao? Đại tiểu thư người ta đều biết.
- Công tử, người ta chỉ….
- Nha đầu ngốc.
- Ô... công... Ngô.....
Lạc Thanh Chu xuất ra bảo điệp đưa tin, bắt đầu trả lời tin nhắn cho Chu Yếm.
Hắn đêm qua bận quá, cho nên thừa dịp lúc này trò chuyện một hồi cùng thượng cổ hung thú kia, an ủi nó đừng xao động, miễn cho nó nổi giận, ngữ khí u oán trách cứ hắn lờ đi nó.
Dù sao, mỗi tháng đều muốn đi gặp nó một lần lấy máu, khẳng định phải dỗ dành nó thật tốt.
Chu Yếm có thể quá nhàm chán, tốc độ gửi tin nhắn luyện thành rất nhanh, chỉ chốc lát sau đã hàn huyên nửa canh giờ.
Khuôn mặt nhỏ của Tiểu Điệp phồng lên đi ra một hồi, mặt nhỏ vẫn còn hơi đỏ tiến đến thúc giục:
- Công tử, nên đi học.
Lạc Thanh Chu cáo biệt Chu Yếm, nói cho nó biết đêm nay có việc, sẽ hàn huyên cùng nó.
Chu Yếm lưu luyến không rời nói: 【 Dương Dương, vậy ngươi ngày mai ban ngày lại trò chuyện cùng bản vương, có được hay không? 】.
Lạc Thanh Chu: 【OK! 】.
Chu Yếm nói: 【OK là có ý gì? 】.
Lạc Thanh Chu nói: 【 Chính là rất tốt 】.
Chu Yếm nói: 【OK! Dương Dương, ngươi hôm nay rất OK nha! Bản vương rất hài lòng! 】.
Khóe miệng Lạc Thanh Chu co giật một chút, thu hồi bảo điệp đưa tin, lập tức kéo tiểu nha đầu lên giường, nói:
- Bản công tử còn chưa bắt đầu đây.
Tiểu nha đầu vội vàng nói:
- Công tử, không được, nô tỳ... Nô tỳ mấy ngày nay, không tiện....
Lạc Thanh Chu nghe xong, lập tức nhụt chí.
Tiểu nha đầu gặp mặt mũi hắn tràn đầy thất vọng, chớp mắt to do dự một chút, cúi đầu, cắn môi một cái, ngượng ngập nói:
- Công tử, người… người đừng nóng giận, nô tỳ… nô tỳ nhìn qua ở trong sách, nói… Nói nơi đó… Cũng có thể….
Sau giờ ngọ, mặt trời rất nhanh lên tới đỉnh điểm.
Lúc chạng vạng tối.
Lạc Thanh Chu mang theo Tiểu Điệp về tới Mai Hương Uyển.
Tần nhị tiểu thư đang ở trong thư phòng dọn dẹp thư tịch, gặp hắn trở về, nói khẽ:
- Thanh Chu ca ca, Vi Mặc giúp chàng thu vào hết thư tịch tạm thời chưa cần xem. Chàng cần quyển sách nào, có thể trực tiếp nói với Vi Mặc.
Lạc Thanh Chu vào phòng, nằm xuống trên giường mỹ nhân, nói.
- Tốt, nàng không đọc thì cứ thu lại. Sách ta muốn ôn tập thì ở Trích Tiên cư bên kia đều có, bên này tạm thời không dùng.
Tần nhị tiểu thư quay đầu, nhìn hắn nói:
- Thanh Chu ca ca mệt lắm không?
Lạc Thanh Chu nói:
- Còn tốt, nằm một hồi sẽ tốt.
Tần nhị tiểu thư để sách xuống, đi đến bên giường, giúp hắn nhẹ nhàng nắm vuốt bả vai, khẽ thở dài một hơi nói:
- Thanh Chu ca ca thật vất vả, mà Vi Mặc cái gì đều không thể giúp, ai....
Lạc Thanh Chu cầm tay của nàng, kéo nàng vào trong ngực, ôm nàng nói:
- Đừng nói như vậy, nếu nàng lại nói như vậy, ta sẽ phải tức giận.