Chương 1610: Nương tử theo giúp ta đi giết người (3)

Tần nhị tiểu thư yếu đuối ghé vào lồng ngực của hắn, gương mặt dán lên cổ của hắn, đang muốn nói chuyện lúc, cái mũi đột nhiên giật giật, hít hà, lập tức lại xốc lên cổ áo của hắn, nhìn về phía bên trong.

Trên cổ cùng trên bờ vai của hắn xuất hiện mấy vết tích rõ ràng?

Lạc Thanh Chu còn không có kịp phản ứng.

Tần nhị tiểu thư ngồi dậy khỏi người hắn, hừ một tiếng, ánh mắt sâu kín nhìn hắn nói:

- Thanh Chu ca ca quả nhiên rất vất vả.

Nói xong liền không còn để ý đến hắn, tiếp tục đi thu thập thư tịch.

Lạc Thanh Chu ngẩn người, cúi đầu nhìn thoáng qua, lập tức khép lại quần áo, nói:

- Vừa rồi lúc đọc sách có côn trùng tiến vào trong quần áo của ta, đã bị ta bắt ra.

Tần nhị tiểu thư ha ha nói:

- Côn trùng kia thật lợi hại, có móng vuốt, còn có răng nữa, hơn nữa còn có mùi giống như hương thơm ở trên người của Tiểu Điệp nữa. Có thể để cho côn trùng kia phản ứng kịch liệt như vậy, chắc hẳn Thanh Chu ca ca đã hung hăng tra tấn người ta?

Lạc Thanh Chu: -....

Lúc trời sắp tối.

Thu nhi bưng tới bữa tối phong phú cho hai người, thuận tiện đi đến bên tai Tần nhị tiểu thư thấp giọng nói:

- Tiểu thư, Tiểu Điệp không quá dễ chịu, đang nghỉ ngơi ở trong phòng.

Tần nhị tiểu thư ngơ ngác một chút, cùng nàng liếc nhau một cái, Thu nhi thấp giọng nói:

- Có thể là mụ mụ đến....

Sau đó cúi đầu lui ra ngoài.

Gian phòng, yên tĩnh im ắng.

Lạc Thanh Chu cúi đầu ăn cơm, không nói gì.

Tần nhị tiểu thư cũng ngồi xuống, yên lặng giúp hắn gắp thức ăn.

Mãi đến khi sắp ăn xong.

Tần nhị tiểu thư nhịn một chút, vẫn nhịn không được, thấp giọng mở miệng nói:

- Thanh Chu ca ca, ngày mai để Thu nhi đi qua cùng chàng đọc sách đi, thân thể Tiểu Điệp không quá dễ chịu, mấy ngày nay mụ mụ đến thăm, cần nghỉ ngơi thật tốt.

Lập tức lại nói khẽ:

- Vi Mặc cũng có thể đi cùng chàng.

Lạc Thanh Chu vội vàng nói:

- Nhị tiểu thư, đang muốn nói cho nàng. Ngày mai ta muốn ra khỏi thành, trước kia đã tính đi, hơn nữa còn muốn dẫn Hạ Thiền theo cùng một chỗ, đi Lăng Tiêu tông, lấy công pháp về tu luyện.

Tần nhị tiểu thư nghi ngờ nói:

- Vì sao muốn mang theo Hạ Thiền đi cùng?

Lạc Thanh Chu bưng bát, uống vào mấy ngụm canh gà, nói:

- Có người muốn luận võ với nàng.

Tần nhị tiểu thư giật mình, không tiếp tục hỏi nhiều, nói khẽ:

- Thanh Chu ca ca phải cẩn thận, nhất định phải chiếu cố tốt Hạ Thiền, nàng rất ít đi ra ngoài, cái gì cũng không biết. Thanh Chu ca ca nhất định phải như hình với bóng với nàng, cũng đừng vứt bỏ nàng.

Lạc Thanh Chu nói:

- Yên tâm đi, ta coi như bỏ lại ta cũng sẽ không vứt bỏ nàng.

Hai người lại nói một hồi, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân vội vã.

Mai nhi chạy vào tiểu viện, thở hồng hộc nói:

- Cô gia, nhị tiểu thư, không xong! Cẩm Y vệ lại tới, lão gia cùng phu nhân đều bị bọn hắn bắt lại.

Sắc mặt hai người biến đổi, lập tức xuống giường, đi ra khỏi phòng.

Sắc mặt Mai nhi trắng bệch chạy vào phòng, khóc nói:

- Cô gia, nhị tiểu thư, những người xấu kia đều bắt lại lão gia cùng phu nhân, nói bọn hắn bao che tội phạm, nói Sở công tử kia là hung thủ sát hại Cẩm Y vệ chỉ huy sứ của bọn hắn, còn nói muốn niêm phong nhà của chúng ta.

Một bên, Thu nhi cùng Châu nhi đều bị hù run lên.

Lạc Thanh Chu trầm mặc một chút, hỏi:

- Bọn hắn tới mấy người?

Mai nhi khóc nói:

- Giống như có… có hai mươi mấy người.....

Lạc Thanh Chu nắm chặt nắm đấm, quyết định thật nhanh nói:

- Nhị tiểu thư, nàng đi trước kéo dài thời gian, ta lập tức sẽ đến.

Tần nhị tiểu thư lập tức đáp ứng, được Thu nhi cùng Châu nhi nâng đỡ đi ra cửa.

Lạc Thanh Chu đứng ở chỗ cửa ra vào nhìn bóng lưng của các nàng, trong mắt lóe lên hai vệt ánh sáng lạnh lẽo, lập tức lấy ra mặt nạ từ trong nhẫn chứa đồ, nắm ở trong tay, sau đó bước nhanh ra cửa, đi Linh Thiền Nguyệt cung.

- Thiền Thiền!

Hắn trực tiếp đẩy cửa đi vào.

Tiền viện trống trơn, cũng không có người.

Nhưng Hạ Thiền tựa hồ nghe đến tiếng hắn gọi, rất nhanh cầm kiếm, từ trong nhà đi ra.

Lạc Thanh Chu nhìn nàng nói:

- Thích cô gia không?

Hạ Thiền hơi nghi hoặc một chút nhìn thần sắc trên mặt hắn, nhẹ gật đầu, nói:

- Thích, thích.

Lạc Thanh Chu trực tiếp quay người đi ra ngoài, nói:

- Đi thôi, bồi cô gia đi giết người.

Vừa nghe lời này, hai con ngươi Hạ Thiền lập tức sáng lên.

Thân ảnh lóe lên, như bóng với hình, cầm kiếm, tĩnh không một tiếng động đi theo sau lưng hắn.

Trăng sáng long lanh, nhưng gió đêm lạnh lẽo.

Hai người một trước một sau, tay áo bồng bềnh, rất nhanh đã biến mất ở trong đêm tối phía xa.

Tần phủ, tiền viện.

Hai mươi mấy tên Cẩm Y vệ vây quanh một nam tử cao gầy, cầm đao mà đứng.

Hai tay Tần Văn Chính đã bị bắt chéo ra sau lưng, trói chặt.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters