Chương 1611: Thiền Thiền... Bẩn (1)

Tống Như Nguyệt cũng bị mấy tên Cẩm Y vệ vây ở giữa, sắc mặt trắng bệch.

Những người khác của Tần gia đều là mặt như màu đất, không dám nói gì.

Tần nhị tiểu thư được Thu nhi cùng Châu nhi nâng đỡ, vội vàng chạy đến, dựa vào lí lẽ biện luận với tên nam tử cao gầy kia.

Tên nam tử cao gầy kia chính là Phó chỉ huy sứ Cẩm Y vệ, Vương Cường.

Sau khi Lạc Trường Thiên bị giết, Nam Cung Dương giận tím mặt, giao án này cho hắn điều tra.

Nếu hắn có thể tra được hung thủ, sẽ thuận lý thành chương trở thành người đứng đầu chân chính của Cẩm Y vệ.

Trong khoảng thời gian này, hắn mỗi ngày đều đang dẫn người điều tra.

Theo điều tra xâm nhập, hắn càng ngày càng cảm thấy người gọi Sở Phi Dương kia rất có hiềm nghi.

Mặc dù tu vi của đối phương tựa hồ chỉ có Võ Sư trung kỳ, nhưng thân phận bối cảnh đều cực kỳ thần bí, bên người chỉ sợ có những cao nhân khác hỗ trợ.

Rõ ràng ở tại kinh đô, rõ ràng thường xuyên đi võ quán tu luyện, làm thế nào cũng tra không được gia đình đối phương, cùng bằng hữu thân thích, bất kỳ tin tức gì.

Mà Lạc Ngọc đệ đệ của Lạc Trường Thiên trước đó bị giết, hắn cũng có hiềm nghi càng lớn.

Cho nên Vương Cường gần đây đều một mực dẫn người điều tra về hắn, nhưng lại không có tra ra bất kỳ kết quả gì, thế là đêm nay, đã tìm được nơi này.

- Căn cứ chúng ta điều tra, Sở Phi Dương từng ở bên trong Chu phủ cứu Tần phu nhân, Tần gia các ngươi đã từng mời hắn đến ăn cơm, cho nên chúng ta hôm nay đến là muốn mời Tần lão gia cùng Tần phu nhân hỗ trợ phá án. Nếu như ở nơi này nói không rõ ràng, vậy thì mời đi tới chỗ của Cẩm Y vệ chúng ta nói tiếp đi.

Vương tướng tay cầm chuôi đao, mặt mũi tràn đầy lãnh khốc.

Nếu không phải biết được người một nhà này quan hệ không ít với Trưởng công chúa, hắn sớm đã trực tiếp bắt người trở về nghiêm hình tra tấn, chỗ nào còn ở chỗ này nói nhảm với bọn hắn.

Tống Như Nguyệt tức giận nói:

- Không biết là không biết, các ngươi dựa vào cái gì cảm thấy ta biết? Sở công tử hoàn toàn chính xác đã cứu ta, ta cũng thật đã mời hắn đến ăn cơm, nhưng chúng ta chỉ mới quen mấy ngày, cũng chưa từng đi trong nhà hắn, làm sao biết hắn ở nơi nào cùng trong nhà có ai?

Tần nhị tiểu thư cũng nhíu mày mở miệng nói:

- Ngay cả Cẩm Y vệ các ngươi đều tra không được vị Sở công tử kia có bối cảnh gì, Tần gia chúng ta lại thế nào biết? Hắn đã một lòng muốn giấu diếm, đương nhiên sẽ không tuỳ tiện bại lộ cho chúng ta. Đại nhân, Tần gia chúng ta hiện tại mặc dù không quan không chức, nhưng dầu gì cũng là đời sau của công huân, đại ca nhị ca nhà ta cũng đều đang theo học ở Long Hổ học viện, phu quân nhà ta cũng là cử nhân. Ngươi như vậy vô duyên vô cớ bắt người, là đạo lý gì?

Vương Cường đã giải thích cho nàng vài câu, đã không có kiên nhẫn, lập tức hừ lạnh một tiếng, vỗ vỗ đao bên hông nói:

- Cái này là đạo lý! Cẩm Y vệ ta bắt người, không cần bất cứ chứng cớ gì.

Lập tức lạnh giọng nói:

- Ngươi đã muốn ngăn cản, tốt, cũng thuận tiện bắt cả ngươi về thẩm vấn. Chờ một lúc đi đại lao Cẩm Y vệ chúng ta, nhìn các ngươi có khai hay không.

Dứt lời, nghiêm nghị quát:

- Người đâu, bắt cả nàng lại cho ta.

Việc quan hệ đến tiền đồ của hắn, cho dù những người này quan hệ không ít cùng Trưởng công chúa, hắn cũng bất chấp.

Huống chi theo hắn biết, bây giờ Trưởng công chúa đã ốc còn không mang nổi mình ốc.

Hai tên Cẩm Y vệ vừa muốn đi về phía Tần nhị tiểu thư, Châu nhi lập tức bảo hộ ở phía trước, cầm phi đao trong tay, trợn mắt nhìn nói:

- Ai dám đụng tiểu thư nhà ta, ta liều mạng với người đó.

Vương Cường nhìn về phía phi đao trong tay nàng, cười lạnh một tiếng:

- Kẻ dám phản kháng, giết chết bất luận tội!

- Bang!

Hai tên Cẩm Y vệ đột nhiên rút ra đao bên hông, tiếp tục đi về phía Tần nhị tiểu thư.

Đúng vào lúc này, hành lang đột nhiên có một thân ảnh đi ra, tiếng lạnh lùng nói:

- Vị đại nhân này, ngươi đến Tần phủ ta bắt người, Thánh thượng có biết?

Vừa nghe lời này, Vương tướng nheo mắt, ngẩng đầu nhìn về phía hành lang.

Thiếu niên người mặc một bộ nho bào, mang theo một thiếu nữ trên tay cầm bảo kiếm, đi ra từ chỗ ngoặt hành lang, đi tới đình viện.

Vương Cường híp mắt, nói:

- Ngươi là người phương nào?

Mặt Lạc Thanh Chu không thay đổi nói:

- Chỉ là người ở rể mà thôi, không đáng nhắc đến. Bất quá tại hạ tối hôm qua vừa cùng Lý công công tiến cung, cùng Thánh thượng nói chuyện với nhau hồi lâu, Thánh thượng động viên tại hạ, về sau ra sức vì nước, vì quân phân ưu, còn nói để tại hạ về sau thường xuyên đi trong cung nói chuyện. Tại hạ cũng cùng Thánh thượng có hứa hẹn qua, về sau nhất định hiệu trung Thánh thượng. Cho nên tại hạ muốn hỏi đại nhân một chút, ngài tối nay tới Tần phủ ta bắt người, là được Thánh thượng đồng ý rồi nhỉ?

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters