Vừa nghe lời này, sắc mặt Vương Cường biến hóa.
Lúc này, một tên Cẩm Y vệ sau lưng lập tức đi đến bên cạnh hắn, thấp giọng nói:
- Đại nhân, hắn chính là người ở rể kia của Tần gia, Lạc công tử, thuộc hạ tối hôm qua hoàn toàn chính xác gặp Lý công công bên người Thánh thượng dẫn hắn tiến cung, còn tự mình tiễn hắn xuất cung. Lúc xuất cung, hắn còn đánh Lý công công mười mấy cái tát, Lý công công quỳ trên mặt đất cầu xin tha thứ, không dám phản kháng...
Vương Cường nghe xong, trong lòng lập tức chấn động.
Lý công công Lý Quý, đây chính là thái giám theo Thánh thượng cùng nhau lớn lên, lại bị thiếu niên này đánh nhiều cái tát như vậy, còn quỳ trên mặt đất cầu xin tha thứ?
- Ba!
Hắn đột nhiên quất một bạt tai vào trên mặt tên thuộc hạ Cẩm Y vệ này, mặt mũi tràn đầy âm lệ thấp giọng nói:
- Vì sao còn không nói sớm với ta?
Tên Cẩm Y vệ kia che lấy gương mặt nóng bỏng, sợ xanh mặt mà thấp giọng nói:
- Tối hôm qua Lý công công đã cảnh cáo người xung quanh, không thể nói chuyện tối ngày hôm qua ra, thuộc hạ vừa rồi sợ đại nhân phạm sai lầm, cho nên mới... Mới….
- Cút!
Vương Cường cắn răng gầm thét một tiếng, nắm chặt nắm đấm, lập tức lại chậm rãi buông ra.
Đợi hắn quay đầu, nhìn về phía thiếu niên trước mặt đã lộ ra vẻ tươi cười, chắp tay nói:
- Thì ra là Lạc công tử, thất kính thất kính.
Hắn lại thở dài một hơi, mặt mũi tràn đầy cười khổ nói:
- Lạc công tử có chỗ không biết, tại hạ vì vụ án này, đoạn thời gian qua có thể nói bận bịu sứt đầu mẻ trán, nhưng không có bất cứ manh mối nào, thật vất vả bắt được một chút manh mối, lại tìm không thấy người của đối phương. Nghe nói Tần gia các ngươi có khả năng nhận biết, cho nên mới tới quấy rầy.
- Lạc công tử không nên hiểu lầm, tại hạ đêm nay tới chính là muốn hỏi một ít chuyện, vừa rồi nói muốn dẫn bọn hắn đi, cũng là trong lúc tình thế cấp bách hù dọa một tiếng. Ai, không phá được vụ án này, Thánh thượng sẽ mang tại hạ ra hỏi.
Lạc Thanh Chu chắp tay nói:
- Đại nhân muốn nghe được chuyện của vị Sở công tử kia sao?
Vương Cường sáng mắt lên, vội vàng chắp tay hành lễ nói:
- Lạc công tử biết?
Lạc Thanh Chu thản nhiên nói:
- Vị Sở công tử kia vẫn luôn rất thần bí, tại hạ cũng không biết bối cảnh của hắn. Bất quá, tại hạ hôm nay ra cửa gặp được hắn, cùng hắn hàn huyên vài câu, hắn nói ngày mai muốn đi võ quán tu luyện. Nếu đại nhân muốn điều tra hắn, ngày mai một mực đi võ quán trông coi là được, về phần võ quán ở nơi nào, tại hạ cũng không biết, tin tưởng đại nhân hẳn là rõ ràng.
Vương Cường nghe xong, thần sắc khẽ động, vội vàng chắp tay nói:
- Đa tạ Lạc công tử cáo tri, mấy ngày nay chúng ta đang tra tìm hắn, cũng đi võ quán thủ qua, lại không có tìm thấy. Từ khi cả nhà Chỉ huy sứ đại nhân bị giết, hắn tựa như biến mất, vốn cho rằng hắn đã ra khỏi kinh thành, không nghĩ tới lại còn ở trong thành, vậy không thể tốt hơn.
Lạc Thanh Chu lạnh mặt nói:
- Ta nhắc lại đại nhân một câu, chúng ta và vị Sở công tử kia cũng chính là bèo nước gặp nhau, gặp vài lần mà thôi, cũng không quá quen thuộc với hắn. Còn về thân phận bối cảnh và địa chỉ gia đình của hắn, chúng ta thật không biết chút nào. Hi vọng đại nhân về sau không cần lại tới quấy rầy người nhà của ta, chúng ta đều là bách tính bình dân an phận thủ thường tuân thủ luật pháp, chỉ muốn yên lặng đàng hoàng sinh hoạt.
Mặt mũi Vương Cường lập tức tràn đầy áy náy, nói:
- Lạc công tử yên tâm, lần sau tuyệt đối sẽ không phát sinh chuyện như hôm nay. Đối với sự lỗ mãng của chúng ta, tại hạ lần nữa xin lỗi Lạc công tử, còn hi vọng Lạc công tử không cần để ở trong lòng.
Dứt lời, lập tức quát ra lệnh mấy tên thủ hạ:
- Còn không mau thả Tần lão gia và Tần phu nhân ra.
Mấy tên Cẩm Y vệ lập tức buông tay, thối lui.
Vương Cường lần nữa chắp tay biểu thị áy náy, nói:
- Đa tạ Lạc công tử nói rõ sự thật, vậy chúng ta sẽ không quấy rầy các vị.
Dứt lời, một đám người bước nhanh rời đi.
Trong đình viện rất nhanh an tĩnh lại.
Đám người Tần gia, đều là lòng còn sợ hãi, nhìn qua cửa ra vào ngẩn người.
Tống Như Nguyệt đột nhiên nói:
- Thanh Chu, ngươi… ngươi tối hôm qua đi trong cung, thật thật đáp ứng Thánh thượng...
- Khụ khụ!
Tần Văn Chính ở một bên lập tức ngắt lời nàng, nói:
- Đi thôi, trở về phòng đi, chuyện này, đừng nhắc lại.
Tống Như Nguyệt còn muốn nói tiếp, nhìn thoáng qua sắc mặt của hắn, đành phải ngậm miệng lại.
Bọn hạ nhân đều ai đi đường nấy.
Lạc Thanh Chu vịn Tần nhị tiểu thư, tiến vào phòng khách.
Tống Như Nguyệt sầu mi khổ kiểm, lo lắng.
Lạc Thanh Chu an ủi:
- Nhạc phụ đại nhân, nhạc mẫu đại nhân, hai người không cần lo lắng, hắn về sau sẽ không tới nữa.