Tần Văn Chính nhìn về phía hắn nói:
- Ngươi vừa rồi nói với hắn đều là thật?
Lạc Thanh Chu nhẹ gật đầu, nói:
- Là thật.
Mặt mũi Tần Văn Chính tràn đầy cổ quái nhìn hắn.
Tống Như Nguyệt nhịn không được mở miệng nói:
- Thanh Chu, không phải ngươi đáp ứng Trưởng công chúa, làm sao… tại sao lại cùng Thánh thượng...
Lạc Thanh Chu một mặt bình tĩnh nói:
- Ta đích xác đã nói như thế với Thánh thượng, nhưng… về phần ta sẽ làm thế nào, đó chính là một chuyện khác.
Tần Văn Chính nghe vậy sửng sốt một chút, lập tức cau mày nói:
- Muốn đứng vững ở quan trường, đích thật là muốn tám mặt chuyển di (trở mặt), bất quá...
Lạc Thanh Chu nói:
- Nhạc phụ đại nhân, nơi này không có người khác, Thanh Chu có thể nói thật với ngươi. Thanh Chu cũng không phải tám mặt chuyển di, cũng sẽ không làm cỏ đầu tường, càng sẽ không phản bội Trưởng công chúa. Thanh Chu mãi mãi ủng hộ Trưởng công chúa, về phần Thánh thượng nơi đó, Thanh Chu nói với hắn mỗi một câu đều là lừa hắn.
Tần Văn Chính: -.....
Tống Như Nguyệt lập tức bị hù run lên, cuống quít đi qua đóng cửa lại, mặt mũi tràn đầy kinh hãi nói:
- Thanh Chu, lời này cũng không dám tùy tiện nói, tội khi quân, là sẽ mất đầu.
Lạc Thanh Chu một mặt bình tĩnh nói:
- Còn có, ta sẽ giúp Trưởng công chúa đoạt hoàng vị. Cho dù Trưởng công chúa từ bỏ, ta vẫn sẽ nghĩ biện pháp thôi động nàng tranh đoạt, sau đó, ta sẽ còn nghĩ biện pháp…. Giúp nàng giết chết Hoàng đế.
- Ôi!
Tống Như Nguyệt nghe xong lời này, lập tức bị hù kinh hô một tiếng, hai chân mềm nhũn, đặt mông ngồi liệt trên mặt đất, gương mặt xinh đẹp trắng bệch, toàn thân run rẩy nói:
- Ngươi... Ngươi....
Sắc mặt Tần Văn Chính cũng trắng bệch, âm thanh không nhịn được run rẩy nói:
- Thanh Chu, ngươi....
Tần nhị tiểu thư ở một bên nói khẽ:
- Phụ thân, mẫu thân, nơi này không có người khác. Thanh Chu ca ca sở dĩ sẽ nói cho các ngươi biết, là muốn cho các ngươi hiểu rõ tình thế bây giờ, cũng muốn để các ngươi sớm một chút chuẩn bị trong lòng thật tốt. Nếu như Hoàng đế hiện tại vẫn còn tại vị, Tần gia chúng ta mãi mãi cũng không an bình.
Toàn thân Tống Như Nguyệt run lẩy bẩy, bịt lấy lỗ tai, lắc đầu nói:
- Hơi… Vi Mặc, đừng nói nữa, đừng nói nữa… mẫu thân sắp bị hai người các ngươi hù chết.....
Sắc mặt Tần Văn Chính cũng rất khó coi, trầm mặc đã lâu, mới chậm rãi mở miệng nói:
- Việc đã đến nước này, ta cũng không có cái gì dễ nói. Thanh Chu, Vi Mặc đã ủng hộ ngươi, chúng ta tự nhiên cũng sẽ ủng hộ ngươi. Bất quá… hôm nay phó Chỉ huy sứ Cẩm Y vệ kia, ta cảm thấy hắn có khả năng sẽ còn lại đến. Ngươi đêm nay, đoán chừng không lừa được hắn bao lâu.
Lạc Thanh Chu còn chưa đáp lời, Tần nhị tiểu thư ở một bên nói khẽ:
- Phụ thân, không có chuyện gì, chuyện này giao cho chúng ta xử lý là được, các ngươi không cần lo lắng.
Tần Văn Chính nhìn nàng một cái, lại nhìn thiếu niên bên người nàng một chút, nhẹ gật đầu, không nói gì thêm.
- Phụ thân, mẫu thân, các ngươi sớm nghỉ ngơi một chút đi, Vi Mặc cùng Thanh Chu ca ca đi về trước.
Tần nhị tiểu thư cũng không tiếp tục nhiều lời, lôi kéo Lạc Thanh Chu rời đi.
Sau khi hai người rời đi, Tống Như Nguyệt vẫn như cũ run rẩy nói:
- Lão gia, thật sự không nhìn ra, lá gan tiểu tử kia làm sao mập như vậy, quả thực là gan to bằng trời, hắn lại muốn giết….
- Ngươi ngậm miệng! Về sau không cho phép nhắc lại việc này! Chuyện bên ngoài, ngươi cũng không cần hỏi nhiều! Những chuyện kia tự có Vi Mặc cùng Thanh Chu làm chủ, ngươi quản tốt trong nhà là được, ít nói chuyện, làm nhiều chuyện.
Tần Văn Chính lập tức ngắt ngang lời nàng, trừng mắt nhìn nàng.
Tống Như Nguyệt lập tức ngậm nước mắt, ủy khuất nói:
- Lão gia, người ta mới bị tiểu tử dọa cho kinh hãi, ba hồn không còn hai hồn, chân đều bị hắn hù nhũn ra không đứng lên nổi, tại sao ngươi lại hung hăng với người ta. Ô ô, không có chút nào hiểu được thương hương tiếc ngọc, ngươi mỗi ngày chạy ở bên ngoài, có phải hay không có nữ nhân bên ngoài?
Tần Văn Chính: -.....
Gió đêm lạnh thấu xương.
Lạc Thanh Chu giúp Tần nhị tiểu thư quấn quần áo kỹ lưỡng, đi theo đằng sau Thu nhi cùng Châu nhi trở về Mai Hương Uyển.
Hạ Thiền cầm kiếm, yên lặng theo ở phía sau.
Một đường không nói chuyện.
Đợi đi vào cửa ra vào Mai Hương Uyển, Tần nhị tiểu thư dừng bước lại, xoay người, nhẹ giọng hô:
- Hạ Thiền, tới đây.
Hạ Thiền do dự một chút, đi tới, cúi đầu, đứng ở trước mặt của nàng.
Tần nhị tiểu thư nhẹ nhàng cầm bàn tay nhỏ bé lạnh như băng của nàng, ánh mắt ôn nhu mà nhìn nàng nói:
- Lạnh không?
Hạ Thiền khẽ lắc đầu.
Tần nhị tiểu thư nắm tay của nàng nói:
- Đi, đi với ta vào thư phòng cho ấm áp một chút, chúng ta trò chuyện.
Hạ Thiền cuống quít vùng vẫy một hồi, cúi đầu nói:
- Không, không đi.