Lạc Thanh Chu: 【 A 】.
Nguyệt tỷ tỷ: 【 Không 】.
Lạc Thanh Chu lập tức trì trệ: 【? ? ? 】.
Hắn do dự một chút, hỏi: 【 Nguyệt tỷ tỷ, cái gì không? 】.
Nguyệt tỷ tỷ không tiếp tục nhắn tin.
Thật ra nàng cũng không biết tại sao muốn nhắn là ‘Không’, vừa rồi nhìn thấy hắn nói chuyện phiếm cùng Long nhi, Long nhi nói 'A', hắn trả lời ‘Không’, cho nên vừa rồi nàng vô ý thức nhắn ra cái chữ này. Nàng hiện tại đột nhiên cảm thấy có chút không đúng, mặc dù cũng không có nhìn ra manh mối gì, nghĩ nghĩ, lại rút về, một lần nữa trả lời: 【 Ngắn sai, ngủ ngon 】.
Lạc Thanh Chu giật mình: 【 Ngủ ngon 】.
Trong phòng.
Thiếu nữ một bộ váy trắng ôm hai đầu gối, nhìn chằm chằm ngọc thạch trong tay sửng sốt một hồi, lại duỗi ra ngón tay ngọc nhỏ dài, viết chữ trên ngọc thạch: A, a, nha.....
Nàng một mực viết cái chữ này, viết hơn mười lần, vẫn không có phát hiện bất kỳ cái gì không đúng.
Khi nàng dừng lại, bắt đầu xóa bỏ, ánh mắt đột nhiên nhìn chằm chằm một chữ 'A' trong đó, sửng sốt một chút.
Thần sắc nàng khẽ động, dùng đầu ngón tay mảnh khảnh, che khuất chữ nửa ‘A’..
Ngoài cửa sổ, bóng đêm như mực.
Lạc Thanh Chu ôm thiếu nữ trong ngực, rất mau tiến vào mộng đẹp.
Thời gian một đêm, lặng yên mà qua.
Hôm sau, ngày mới sáng.
Sau khi Lạc Thanh Chu tỉnh lại, hôn mấy cái nhị tiểu thư mảnh mai đầy mùi thơm trong ngực, lặng lẽ rời khỏi giường.
Lúc mở cửa phòng đi ra ngoài, Thu nhi đang nấu nước nóng, gặp hắn ra, vội vàng tới phục thị hắn mang giày, lại đi lấy lược, giúp hắn chải tóc.
Lạc Thanh Chu thấp giọng hỏi:
- Tiểu Điệp thế nào?
Thu nhi nhìn hắn một cái, nói:
- Rất đau.
Lạc Thanh Chu nói:
- Đau bụng, dùng nước nóng thoa một chút, hoặc đi tìm đại phu mua chút thuốc.
Thu nhi thấp giọng nói:
- Không phải đau bụng.....
Lạc Thanh Chu nhìn ánh mắt của nàng, không có ý hỏi nhiều, thấy nàng chải kỹ tóc, cúi đầu hôn một cái lên miệng nhỏ của nàng, nói:
- Chiếu cố nàng thật tốt, cô gia hôm nay có việc, có khả năng tối nay trở về.
Thu nhi khéo léo gật đầu đáp.
- Ừm.
Lập tức vội vàng đi lấy dù, đưa tới trước mặt hắn nói:
- Cô gia, bên ngoài tuyết rơi, mang dù theo.
Lạc Thanh Chu tiếp nhận dù, đi qua mở cửa.
Một luồng hơi lạnh đập vào mặt.
Bên ngoài, bông tuyết tung bay, trên mặt đất đã là trắng lóa toàn tuyết.
Hắn thở ra một ngụm khí trắng, mở dù, đi ra ngoài.
- Kẹt kẹt....
Vừa mở cửa chính, nhìn thấy một thân ảnh đơn bạc đứng ở phía ngoài.
Một bộ váy áo xanh nhạt, nắm kiếm trong tay, trên đầu cùng trên bờ vai đã đầy bông tuyết.
Lạc Thanh Chu vội vàng đi tới, che dù trên đỉnh đầu nàng, đau lòng nói:
- Nha đầu ngốc, không phải nói, ta đi gọi ngươi sao? Sợ cô gia không mang theo ngươi, vụng trộm đi một mình?
Hạ Thiền hơi cúi đầu, không nói gì.
Lạc Thanh Chu cầm tay nhỏ bé lạnh như băng của nàng, nhẹ nhàng xoa nắn, nói:
- Đến bao lâu?
Hạ Thiền thấp giọng nói:
- Vừa, vừa tới.
- Nói láo.
Lạc Thanh Chu tóm lấy gương mặt của nàng, nói:
- Học ai mà biết nói láo rồi? Thiền Thiền trước kia thế nhưng chưa hề nói láo.
Hạ Thiền có chút quyệt miệng nói:
- Ngươi.
Lạc Thanh Chu: - ...
- Nói bậy, cô gia chưa từng nói láo! Nhất định là học nha đầu Bách Linh kia, đúng hay không?
Lạc Thanh Chu cầm bàn tay nhỏ của nàng, không đợi nàng trả lời, nắm nàng đi thẳng về phía trước, nói:
- Từ cửa sau, chờ một lúc thay quần áo khác, đội mũ, cô gia đều chuẩn bị tốt cho ngươi.
Hạ Thiền không nói gì thêm, cầm kiếm, ngoan ngoãn đi theo bên cạnh hắn.
Hai người rất nhanh từ cửa sau ra ngoài.
Thần hồn Lạc Thanh Chu xuất khiếu, quan sát bốn phía một phen, từ trong nhẫn chứa đồ lấy ra một bộ áo bào đen, để nàng khoác ở trên người, lại lấy ra một cái mũ rộng vành, đeo ở trên đầu của nàng, thấp giọng nói:
- Bên ngoài có khả năng có người xấu nhìn chằm chằm, chờ một lúc cô gia ôm ngươi leo tường, đi nóc nhà.
Hạ Thiền vịn mũ rộng vành cong vẹo trên đầu, thấp giọng nói:
- A….
- Sưu.
Lạc Thanh Chu ôm nàng, một nửa thần hồn xuất khiếu, bay ở giữa không trung quan sát, một nửa thần hồn khống chế thân thể, vượt nóc băng tường, rất mau ra đến bên ngoài đường đi.
Lập tức lọt vào một đầu hẻm nhỏ, cũng mang lên mũ rộng vành. Hai người nắm tay, rất mau đi đến thành Nam.
Lúc đi qua ngõ hẻm Thập Bát, hắn lại nhìn trong ngõ nhỏ một chút, không có dừng lại, tiếp tục đi về phía trước.
Hai người rất nhanh đi tới võ quán.
Lạc Thanh Chu thấp giọng nói:
- Thiền Thiền, ngươi chờ ở bên ngoài một hồi, cô gia đi vào một lát, lập tức ra ngay.
Hạ Thiền nhẹ gật đầu, đứng ở góc tường bên cạnh.
Lạc Thanh Chu gõ cửa một cái.
Nhiếp Vân Dung rất mau mở cửa, còn chưa nói chuyện, Lạc Thanh Chu đã đi vào, nhìn nàng nói:
- Cẩm Y vệ tới qua?