Chương 1619: Nguyệt tỷ tỷ thích hắn sao? (2)

Nhiếp Vân Dung nghe vậy sửng sốt một chút, lắc đầu, lập tức lại thấp giọng nói:

- Bất quá, Sở sư đệ, trong đoạn thời gian này, bên ngoài giống như có người giám thị nơi đây, đoán chừng chính là người của Cẩm y vệ, là bởi vì Đao sư muội sao?

Lạc Thanh Chu không có trả lời, nói:

- Bá Ước mấy người bọn hắn có tới qua?

Nhiếp Vân Dung nói:

- Tiểu Tiểu tới qua một lần, Đại sư huynh đi tông môn tu luyện, Chu sư đệ giống như ở trong nhà tu luyện.

Lạc Thanh Chu lại hàn huyên với nàng một hồi, mới nói:

- Ta còn có việc, đi trước, một mình ngươi phải cẩn thận.

Nhiếp Vân Dung nói:

- Sở sư đệ, mấy ngày nữa ta cũng chuẩn bị đi tông môn tu luyện. Chân núi tông môn có mấy cái thôn, còn có một số phòng ốc, ta chuẩn bị dẫn đệ đệ ta đi, sư phụ cũng khuyên ta lên núi tu luyện.

Lạc Thanh Chu nghe vậy, suy tư một chút, nói:

- Nơi đó nhiều phòng ốc không?

Nhiếp Vân Dung gật đầu nói:

- Rất nhiều, tới gần bờ sông cũng có một vài căn phòng. Bởi vì ở dưới núi Lăng Tiêu tông, rất an toàn.

Hai đầu lông mày Lạc Thanh Chu lộ ra một vẻ suy tư, gật đầu nói:

- Rất tốt.

Hắn cũng không nói chuyện Đao tỷ ở trong tông môn cho nàng.

Mặc dù tín nhiệm nàng, nhưng chuyện này quan hệ trọng đại, càng ít người biết càng tốt.

Ra cửa, hắn mang theo Thiền Thiền rời đi.

Đi ra hẻm nhỏ, hắn lấy xuống mũ rộng vành trên đầu, lôi kéo Thiền Thiền đi đầu đường, mướn một chiếc xe ngựa, chạy ra ngoài thành.

Hai thân ảnh cách đó không xa bên đường, nhìn xe ngựa rời đi, rất nhanh vội vàng rời đi.

Xe ngựa chở hai người rất mau tới cửa thành.

Cửa thành có hai hàng thủ vệ đang kiểm tra theo thông lệ.

Khi một tên thủ vệ vén rèm cửa lên, nhìn về phía trong xe, Lạc Thanh Chu đưa tới lệnh bài Lăng Tiêu tông, nói:

- Ta là đệ tử Lăng Tiêu tông, muốn về tông môn làm việc.

Thủ vệ tiếp nhận lệnh bài nhìn thoáng qua, đưa mắt vừa nhìn về phía thiếu nữ bên cạnh hắn, nói:

- Lệnh bài của nàng đâu?

Lạc Thanh Chu lạnh mặt nói:

- Nàng là nương tử của ta, không có lệnh bài! Làm sao, ta đường đường là đệ tử Lăng Tiêu tông, mang nữ hài ra khỏi thành đều không được?

Thủ vệ do dự một chút, trả lại lệnh bài cho hắn, không nói gì thêm, buông màn cửa xuống.

Xe ngựa thuận lợi ra khỏi thành.

Tên thủ vệ kia lập tức thấp giọng nói với một tên thủ vệ khác sau lưng:

- Nhanh đi thông báo Cẩm Y vệ, nói có đệ tử Lăng Tiêu tông ra khỏi thành.

Xe ngựa chở hai người rất mau tới đến chuồng ngựa chỗ Thập Lý đình.

Lạc Thanh Chu mang theo Hạ Thiền xuống xe ngựa, đi chuồng ngựa, sau đó dắt ra con bảo mã.

Hai người cùng cưỡi một con, giục ngựa mà đi.

Bông tuyết bay tán loạn, con ngựa chạy nhanh.

Hai người chập trùng lên xuống trên lưng ngựa.

Lạc Thanh Chu ôm thiếu nữ trong ngực, thấp giọng nói:

- Thiền Thiền, thích cưỡi ngựa không?

Hạ Thiền xóc nảy đung đưa trong ngực hắn, mông dính sát thân thể của hắn, cắn môi, không có trả lời.

Lạc Thanh Chu lại cắn lỗ tai của nàng nói:

- Thiền Thiền khẳng định thích, trước kia cô gia chính là con ngựa của Thiền Thiền, Thiền Thiền động một chút lại mê choáng cô gia rồi cưỡi, đúng hay không?

Gương mặt Hạ Thiền lập tức đỏ như quả táo.

Lúc Lạc Thanh Chu đang hôn lấy mái tóc cùng cổ của nàng, đột nhiên nghe được sau lưng cách đó không xa truyền đến một hồi tiếng vó ngựa gấp rút mà ồn ào.

Ánh mắt của hắn lóe lên, quay đầu ngựa, chạy tới trong rừng cây, bên cạnh thấp giọng nói:

- Thiền Thiền, chờ một lúc cô gia cùng ngươi so giết người, ai giết nhiều, người đó sẽ làm con ngựa, có được hay không?

Khuôn mặt nhỏ Hạ Thiền càng đỏ, nói:

- Không...

Lạc Thanh Chu nói:

- Phản đối vô hiệu, cứ quyết định như vậy! Giá.

Hắn vỗ mông ngựa, tiếp tục chạy vào chỗ sâu trong rừng cây.

Tiếng vó ngựa ồn ào sau lưng cũng rất mau tiến vào rừng cây, đồng thời có một giọng nói quen thuộc vang lên ở phía sau:

- Hai vị chờ một lát!

Lạc Thanh Chu hãm lại tốc độ, nắm chặt tay nhỏ của thiếu nữ trong ngực đang chuẩn bị rút kiếm, thấp giọng nói:

- Đừng nóng vội, chờ cô gia cùng bọn hắn trò chuyện. Nếu bọn hắn nói chuyện êm tai, cô gia sẽ thả bọn hắn, dù sao cô gia tâm địa thiện lương, ngay cả giẫm chết một con kiến đều đau lòng.

Hạ Thiền im lặng nhếch miệng.

Con ngựa ngừng lại.

Lạc Thanh Chu mang cho thiếu nữ trong ngực một tấm mặt nạ, quay đầu ngựa, nhìn về phía sau lưng.

Tiếng vó ngựa gấp rút mà ồn ào đứng trước mặt của bọn hắn.

Phó Chỉ huy Cẩm Y vệ Vương Cường, một ngựa đi đầu, ánh mắt sắc bén đánh giá hắn một phen, chắp tay nói:

- Vị này chính là đệ tử Lăng Tiêu tông, Sở Phi Dương Sở huynh đệ?

Sau lưng hắn, hai mươi mấy tên Cẩm Y vệ ngồi trên lưng ngựa, tay cầm chuôi đao, thần sắc lãnh khốc.

Lạc Thanh Chu đáp:

- Không phải, ta là đệ tử Thanh Vân quan, Vân Phi Dương.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters