Vương Cường híp mắt, cười lạnh nói:
- Sở huynh, mặc dù ta chưa từng tận mắt thấy ngươi, thế nhưng ta đã nhìn qua chân dung của ngươi. Lần trước thi đấu ngoại môn Lăng Tiêu tông, ngươi đã xuất ra danh tiếng, ta làm sao có thể nhận lầm.
Lạc Thanh Chu nói:
- Không phải cũng không phải, người tương tự trong khắp thiên hạ này nhiều như vậy, ngươi có chứng cứ gì ta chính là Sở Phi Dương kia?
Vương Cường lạnh mặt nói:
- Ngươi vừa rồi ra khỏi thành, lấy ra chính là lệnh bài của Lăng Tiêu tông, không phải sao?
Mặt Lạc Thanh Chu không chút thay đổi nói:
- Ta không có cầm qua.
Vương Cường chắp tay nói:
- Sở huynh không cần khẩn trương, chúng ta là Cẩm Y vệ, sở dĩ tới tìm ngươi là muốn hỏi ngươi mấy chuyện, không còn ý gì khác.
Lạc Thanh Chu vuốt ve mái tóc nhu thuận của thiếu nữ trong ngực, mặt không thay đổi nhìn hắn, không nói gì thêm.
Vương Cường nhìn thoáng qua thiếu nữ trong ngực hắn, luôn cảm thấy có chút quen thuộc.
Bất quá trên mặt thiếu nữ kia mang theo một tấm mặt nạ Bạch Hổ, thấy không rõ dáng dấp của nàng.
Hắn chắp tay nói:
- Chạng vạng tối ngày năm tháng mười hai, Sở huynh ở đâu? Là đang luyện võ ở võ quán?
Lạc Thanh Chu không có trả lời.
Vương Cường lại hỏi:
- Đao Linh cùng phụ thân nàng ở trong ngõ hẻm Thập Bát thành Nam, Sở huynh ngày đó có đi qua hay không?
Lạc Thanh Chu vẫn không có trả lời.
Sắc mặt Vương Cường âm trầm, nói:
- Sở huynh, cho dù ngươi là đệ tử thân truyền Lăng Tiêu tông, cũng thuộc về người Đại Viêm ta, Cẩm Y vệ chúng ta phụ trách tra án, hi vọng ngươi có thể phối hợp.
Dừng một chút, hắn lại lạnh lùng nói:
- Nếu ngươi không phối hợp, vậy chúng ta cũng chỉ có thể đi tìm vị Nam Cung quận chúa kia, nghe nói các ngươi có quan hệ rất tốt. Còn có, chạng vạng tối ngày đó, có người nhìn thấy vị quận chúa kia mang người đi ngõ hẻm Thập Bát. Cẩm Y vệ chúng ta chết hơn hai mươi người ở nơi đó, ta cảm thấy cần phải đi tìm vị quận chúa kia hỏi tình huống một chút.
- Còn có, nghe nói quan hệ giữa Sở huynh và Tần gia cũng rất tốt. Tối hôm qua chúng ta vừa đi nơi đó, mặc dù bọn hắn cũng không nói gì, nhưng ta cảm thấy bọn hắn hẳn biết một chút cái gì. Cho nên, nếu như chúng ta hỏi không ra chuyện chúng ta muốn biết ở chỗ của Sở huynh, vậy chúng ta vẫn sẽ đi tìm bọn hắn.
Nói đến đây, hắn lại cười lạnh một tiếng:
- Vị Tần phu nhân da trắng mỹ mạo kia, còn có Tần nhị tiểu thư dễ thương yếu ớt, nếu như tiến vào hình phòng Cẩm Y vệ chúng ta, tin tưởng không cần ta nói, Sở huynh có thể đoán được hậu quả.
Trong rừng cây, yên tĩnh một cái chớp mắt.
Gió lạnh mang theo bông tuyết, nghẹn ngào mà tới.
Lạc Thanh Chu lại trầm mặc một chút, buông lỏng tay nhỏ bé lạnh như băng của thiếu nữ trong ngực ra, nhìn hắn nói:
- Đại nhân, ta đã nói với ngươi, ta không phải Sở Phi Dương, ngươi vì cái gì không tin đây?
Nói xong, thân ảnh trên lưng ngựa đột nhiên biến mất không thấy gì nữa.
Lập tức 'Oanh' một tiếng bạo hưởng, một quyền mang màu vàng kim to lớn đột nhiên xuất hiện ở trước mặt của hắn.
Vương Cường biến sắc, gió mạnh gào thét quanh thân, ra một quyền nghênh đón.
- Oanh!
Hắn trực tiếp bị một quyền đập bay ra ngoài, cánh tay 'Răng rắc' một tiếng, trong nháy mắt đứt gãy, toàn bộ thân thể bay ra khỏi lưng ngựa, một mực bay ra về phía sau hơn mười mét, mới 'Phanh' một tiếng, nặng nề mà té ngã trên mặt đất.
- Bang! Bang! Bang!
Lúc này, hơn hai mươi tên Cẩm Y vệ mới phản ứng được, cuống quít rút đao.
Vương Cường chịu đựng đau nhức kịch liệt, từ trên mặt tuyết nhảy lên một cái, mặt mũi tràn đầy kinh hãi, nói:
- Đại… Đại Võ Sư!
Lạc Thanh Chu rơi xuống ở trước mặt của hắn, bên trên song quyền lấp lóe kim quang, mặt không thay đổi nhìn hắn nói:
- Hiện tại tin không? Sở Phi Dương kia bất quá chỉ là Võ Sư trung kỳ, vì sao ngươi muốn nhập ta và tiểu tử kia làm một? Ngươi đây là đang vũ nhục ta sao?
Cánh tay Vương Cường run rẩy, vừa kinh vừa sợ, khó tin mà nhìn hắn, trong ánh mắt tràn đầy kinh nghi bất định, bắt đầu hoài nghi.
Quần áo Lạc Thanh Chu bay phần phật, song quyền lấp lóe quyền mang, lạnh lùng nhìn hắn nói:
- Quỳ xuống, xin lỗi, ta có thể tha cho ngươi một mạng.
Thân thể Vương Cường lập tức run rẩy, nói:
- Ta... ta chính là Cẩm Y vệ phó.....
- Oanh!
Một tiếng bạo hưởng.
Không đợi hắn nói xong, Lạc Thanh Chu đã đánh tới một quyền.
Vương Cường còn chưa kịp phản ứng, lần nữa bị đánh bay ra ngoài, 'Phanh' một tiếng, nặng nề mà va vào một cây đại thụ sau lưng, trực tiếp đụng gãy cây đại thụ kia.
Hắn che lấy bộ ngực có chút lõm, chịu đựng đau nhức kịch liệt, từ dưới đất đứng lên, nhìn về phía đám thủ hạ của hắn, phẫn nộ quát:
- Các ngươi.....
m thanh của hắn im bặt mà dừng.