Chương 1621: Toàn bộ giết sạch! Bị hắn ôm vào trong ngực (2)

Bởi vì hai mươi tên thủ hạ của hắn hiện tại vậy mà chỉ còn lại bảy tám người.

Một đạo thân ảnh màu xanh nhạt hối hả tới lui trong bông tuyết, kiếm quang trong tay um tùm, hơn mười thủ hạ đã vô thanh vô tức bị đâm xuyên qua cổ họng.

Có người nằm rạp trên mặt đất, còn chưa hoàn toàn chết đi, đang dùng tay che cổ họng, run rẩy không thôi.

Có người còn ngồi trên lưng ngựa, tay cầm yêu đao, cổ họng tuôn máu, một mặt mờ mịt.

Có những người thì lại đang trừng to mắt, một mệnh ô hô, đi đời nhà ma, đi đời nhà ma, đi đời nhà ma.

Thân ảnh xanh nhạt lướt nhanh không cố định, nhanh chóng tuyệt luân, ngay cả hắn đều thấy không rõ lắm.

Vương Cường kinh hãi, không còn bất cứ chút do dự nào, hai đầu gối khẽ cong, 'Phù phù' một tiếng, quỳ gối trên mặt tuyết, run giọng nói với thiếu niên ở trước mắt:

- Huynh đài, ta... Ta nhận lầm người, ta xin lỗi... Ta.

- Oanh!

Lạc Thanh Chu đập một quyền lên đầu của hắn, trực tiếp đập đầu hắn nổ tung, óc vẩy ra, trong nháy mắt mất mạng!

- Đã chậm.

Lạc Thanh Chu cầm nắm đấm, nhìn thân thể bị lôi điện quấn quanh, lạnh lùng thốt:

- Ta ghét nhất người khác vu khống ta.

Nói xong, hắn xoay người, nhìn về phía chiến trường một bên khác.

Có hai tên Cẩm Y vệ đang hoảng sợ vỗ ngựa, bỏ chạy về bìa rừng.

Lạc Thanh Chu đứng tại chỗ không động, ngón tay nhẹ nhàng bắn ra, một thanh phi kiếm bắn nhanh ra, trong nháy mắt chém xuống hai cái người đầu, bay trở về.

Trên nắm tay của hắn lần nữa xuất hiện lôi điện, lập tức đi đến trước mặt những tên Cẩm Y vệ bị đâm xuyên cổ họng, còn chưa triệt để mất mạng, một quyền một tên, để bọn hắn hồn phi phách tán.

- Một người! Hai người! Năm người! Tám người! Mười tám người.

Hắn rất nhanh tiêu diệt hết thần hồn tất cả mọi người không còn một mảnh.

Sau đó, lại lấy ra một bao lớn hóa thi phấn, lần lượt thả xuống tất cả thi thể.

Trong nháy mắt, hai mươi tên Cẩm Y vệ, bao gồm cả Vương Cường bị đánh nát đầu đều hòa tan thành một bãi mủ dịch, biến mất bên trong đất tuyết.

Chỉ sợ bọn họ có nằm mơ cũng chẳng ngờ, chỉ là đuổi theo ra muốn hỏi mấy câu, ngay cả níu kéo người ở lại một chút cũng không có nghĩ qua, lại đột nhiên bị chém giết toàn bộ, chết không toàn thây! Gió lạnh nghẹn ngào, bông tuyết bay lả tả.

Trong rừng cây rất mau trở lại bình tĩnh như trước.

Lạc Thanh Chu đi đến bên cạnh bụi cỏ, nắm lên tuyết đọng trên mặt đất, xoa xoa đôi bàn tay, sau đó đi đến bên người Hạ Thiền, lấy qua kiếm trong tay nàng, lau lau trong đống tuyết một phen, mới đưa cho nàng, sau đó sờ lên đầu của nàng, khen ngợi nói:

- Thiền Thiền, không tệ, lại tiến bộ rất nhiều, giết nhiều người như vậy, ngay cả một giọt máu cũng không có tung tóe đến trên người. Bất quá... Có ít người không có hoàn toàn bị giết chết, cô gia cuối cùng giúp ngươi bổ đao. Cho nên, lần này giết người, cô gia giết nhiều hơn ngươi. Dựa theo chúng ta trước đó ước định, cô gia làm con ngựa, đêm nay, có được hay không?

Hạ Thiền xoay người qua chỗ khác, không để ý tới hắn.

Lạc Thanh Chu cẩn thận nhìn một hồi trong rừng cây, ánh mắt đột nhiên nhìn về phía những con ngựa kia, do dự một chút, mở miệng nói:

- Thiền Thiền, ngươi trước tiên dẫn ngựa của chúng ta đi ra, đi xa một chút.

Hạ Thiền nhìn hắn một cái, không có hỏi nhiều, đi qua dắt ngữa, đi về phía ngoài bìa rừng.

Đợi một người một ngựa đi xa, Lạc Thanh Chu than nhẹ một tiếng:

- Xin lỗi.

Dứt lời, phi kiếm bắn nhanh mà ra, trong nháy mắt tất cả con ngựa đều bị giết chết, lại lần lượt rải lên hóa thi phấn.

Đợi tất cả thi thể đều tan rã sạch sẽ, hắn mới đi ra rừng cây.

Trên người Cẩm Y vệ hẳn là có rất nhiều đồ tốt, bất quá hắn không dám đụng vào, nếu như bởi vì tham lam mà bị truy xét, đó chính là tự tìm đường chết.

Đi ra khỏi rừng cây, hắn trở mình lên ngựa, sau đó đưa tay ra nói:

- Thiền Thiền, ngươi muốn ngồi phía trước, hay là ngồi đằng sau?

Hạ Thiền nghĩ đến một màn cưỡi ngựa vừa rồi, lập tức đi đến đằng sau, chuẩn bị đi lên.

Lạc Thanh Chu lại kéo lại tay của nàng, trực tiếp giật nàng đi lên, đặt ở trước mặt của mình, nắm eo nhỏ của nàng, để mông của nàng gần sát mình, nói:

- Hỏi thăm ý kiến của ngươi, là hành vi quân tử, không đồng ý với ý kiến của ngươi, là nam tử làm ra. Thiền Thiền, ngươi muốn cô gia làm quân tử, hay là làm nam nhân?

Miệng nhỏ Hạ Thiền có chút vểnh lên, không có trả lời hắn.

- Ba!

Lạc Thanh Chu đột nhiên vỗ mông ngựa, ôm chặt nàng nói:

- Đi thôi, chúng ta lên núi đi so kiếm. Nếu Thiền Thiền thắng, không chỉ có đêm nay, đêm mai, sau đó, ban đêm liên tục một tháng, cô gia đều làm con ngựa của Thiền Thiền, để Thiền Thiền uy phong lẫm liệt tung hoành ngang dọc cho đã, có được hay không?

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters