Khuôn mặt nhỏ của Hạ Thiền đỏ lên, thấp giọng nói:
- Không, không muốn.
Lạc Thanh Chu nói:
- Vì sao không muốn? Cô gia nhớ kỹ, Thiền Thiền trước kia rất thích mà.
Hạ Thiền lập tức xấu hổ cúi đầu, khuôn mặt nhỏ nóng hổi, run giọng nói:
- Đừng, đừng nói nữa.
Lạc Thanh Chu hôn lấy một chút khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, nói:
- Tốt, không nói, không nói để Thiền Thiền xấu hổ. Vậy tối nay...
- Không, không muốn...
- Tốt, không muốn cũng không cần, xem ra Thiền Thiền đau lòng cô gia, không muốn để cho cô gia làm con ngựa. Không sao đâu, thế cô gia xem Thiền Thiền như con ngựa là được.
- Ô...
- Đúng rồi Thiền Thiền, đêm nay nhớ kỹ buộc thêm hai cái đuôi ngựa nha.
Hai người ngồi trên lưng ngựa, rất nhanh biến mất trong gió tuyết.
Mà vết tích trong rừng cây không bao lâu đã bị bông tuyết bay xuống và gió lạnh gào thét che giấu sạch sẽ, giống như chưa hề có người đến qua.
Lăng Tiêu tông, Kiếm Phong.
Bên cạnh vách núi, Lệnh Hồ Thanh Trúc một bộ áo xanh đang đón gió tuyết, ô ô ô thổi ống tiêu.
Một khúc ca.
Nàng nhìn đường nhỏ cách đó không xa một chút, nhịn một chút, vẫn không có nhịn xuống, lấy ra bảo điệp đưa tin, phát một tin tức cho hắn.
【 Tới hay chưa? 】.
Ngoại thành kinh đô.
Trong một tòa phủ đệ nào đó, hậu viện, trong lương đình.
Thiếu nữ một bộ váy áo tuyết trắng đang an tĩnh ngồi ở chỗ đó, cúi đầu nhìn ngọc thạch trong tay, trên dung nhan tuyệt mỹ không tì vết thấy không rõ biểu lộ.
Nội thành, Nam Quốc quận vương phủ.
Gian hương khuê nào đó, Nam Cung Mỹ Kiêu đang mặc váy ngủ màu tím nhạt, một đôi chân ngọc tuyết trắng duyên dáng để trần, đang ở trong phòng nghiêm túc sơn móng tay.
Bên trên năm đầu ngón chân đáng yêu của một chân đã được sơn đẹp, hiện ra cảm giác trắng trẻo mũm mĩm, sáng lấp lánh.
Lúc này, bảo điệp đưa tin bên cạnh đột nhiên chấn động một chút.
Nàng quay đầu nhìn thoáng qua, lập tức nheo mắt lại.
A tử chuồng ngựa: 【 Quận chúa, Sở công tử đã lấy ngựa đi, đi về phía Lăng Tiêu tông. Hắn còn mang theo một nữ hài cầm kiếm, nữ hài kia bị hắn ôm vào trong ngực, hai người ngồi chung trên một con ngựa, chạy rất nhanh 】.
Bông tuyết im ắng.
Trên mặt sông rộng lớn, sóng nước hơi động, sương mù mông lung.
Một chiếc thuyền con đang từ bờ sông lái tới.
Thuyền phu là một lão giả, miệng đang cao giọng hát ca dao.
- Lăng Tiêu sơn, Lăng Tiêu sơn, ta vì ngươi góp một phần sức mọn. Trên núi là một khúc hồng mai tán, dưới núi một khúc gặp nhau hoan. Lăng Tiêu sơn, Lăng Tiêu sơn, khắp nơi sắc đẹp đều có thể là bữa ăn....
Lạc Thanh Chu dắt ngựa, đứng bên bờ sông, trong tai nghe bài hát, ánh mắt nhìn người hai bên bờ sông.
Nhà tranh đơn sơ, lại đủ che gió tránh mưa, nhân khẩu quạnh quẽ, lại có gà gáy chó sủa.
Cỏ cây xanh ngắt, sơn thuỷ hữu tình, trời cao đất rộng, vô câu vô thúc.
Lạc Thanh Chu nhìn một hồi, quay đầu, nhìn về phía người trên lưng ngựa, mở miệng nói:
- Thiền Thiền, về sau chúng ta tới nơi này ở, ngươi có chịu không?
Hạ Thiền ngồi trên lưng ngựa, ánh mắt kinh ngạc nhìn qua mặt sông, thấp giọng nói:
- Được.
Lạc Thanh Chu nói:
- Sợ lạnh không?
Hạ Thiền nhìn về phía hắn, nói:
- Không, có ngươi.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, bông tuyết im ắng bay xuống.
Lạc Thanh Chu vươn tay, nhéo nhéo chân nhỏ nàng khoác lên bụng ngựa, nói:
- Về sau các ngươi ở nhà giặt quần áo nấu cơm, cô gia đi lên núi săn thú rừng nuôi sống các ngươi, có được hay không?
Hạ Thiền lắc đầu, thấp giọng nói:
- Thiền Thiền, cũng muốn. Đi săn.
Sau đó lại nói:
- Bách Linh, giặt quần áo, rất thơm.
Lạc Thanh Chu cười nói:
- Nha đầu kia dùng phấn hoa giặt à? Bất quá cô gia chỉ đem ngươi, không mang theo nàng. Nàng thích hái hoa, nơi này không có nhiều hoa như vậy để cho nàng chà đạp.
Miệng nhỏ Hạ Thiền có chút vểnh lên, liếc hắn một cái nói:
- Bách Linh, nói, ngươi cũng thích, hái hoa.
Lạc Thanh Chu: - ....
- Nói bậy, cô gia từ trước đến nay thương hoa tiếc ngọc, chưa từng chà đạp hoa. Thiền Thiền, đừng nghe nàng nói lung tung, nàng luôn luôn vu khống cô gia, về sau chúng ta không mang theo nàng.
- Hừ.
Hạ Thiền quay mặt đi chỗ khác, rõ ràng không tin hắn.
Lúc này, người chèo thuyền chống đỡ thuyền nhỏ, chậm rãi cập bờ.
Lạc Thanh Chu lại nhéo nhéo chân của nàng, nói:
- Xuống đây đi, cô gia ôm ngươi, không sợ. Còn có, ngươi có mang theo viên trân châu mà cô gia đưa cho? Có nó, cho dù ngươi rơi vào trong nước, cũng có thể linh hoạt giống như cá nhỏ, tuyệt sẽ không ngâm nước.
Hạ Thiền lại liếc mắt nhìn mặt sông sương mù lượn lờ đáng sợ một chút, lúc này mới xuống ngựa, tới gần hắn, tay nhỏ nắm thật chặt tay áo của hắn.
Lạc Thanh Chu rõ ràng nhớ kỹ một màn buồn cười lúc trước lần đầu tiên cùng nàng chống thuyền dạo hồ, nàng rớt xuống trong nước.
Lúc ấy toàn thân nàng cứng ngắc, mở to hai mắt chìm vào đáy hồ, một cử động cũng không dám, vừa ngốc vừa đáng thương.